#1 – CẢM XÚC LÀ MÃI MÃI | EMOTIONS ARE TIMELESS

Hôm nay tôi tình cờ tìm thấy một thùng giấy được phủ đầy bụi và đóng gói một cách sơ sài trên gác xép. Đó là chiếc hộp đựng đầy những kỷ niệm, những lá thư tay của tuổi mộng mơ, vài món quà tặng trao tay, và vô vàn những thứ linh tinh mà tôi đã ngần ngại nửa tiếc nửa thương mà không bỏ chúng đi – từ tận năm tôi mới 14, 15 tuổi. 

Chiếc hộp đã ở đó lâu rất lâu, như thể chỉ để chờ đến ngày hôm nay cho chúng tôi gặp lại nhau sau hơn 10 năm quên lãng.

10 năm lận đấy. Một quãng thời gian quá lâu, đủ để tôi nghĩ rằng mình sẽ không còn nhớ những gì đã ở bên trong chiếc hộp đó, những lá thư kia nói về ai hay về điều gì nữa.

Ấy vậy mà khi tôi bắt đầu đọc lại những dòng chữ cũ đã nhoè mực ấy, những ký ức mà tôi đã quên lãng ngay lập tức ùa về.

Một cô gái trẻ và ngây thơ.

Khờ dại, e ấp, rung động, khao khát, yêu thương và đầy nhung nhớ.

Suy sụp, bất an, buồn bã đến nao lòng.

Rồi lại vui vẻ, lạc quan và nhẹ nhõm khi buông bỏ.

Mọi sắc thái cảm xúc mà tôi có thể cảm nhận được khi đó, đến bây giờ vẫn sống động như thể chúng đang diễn ra ở thì hiện tại. Thật kỳ diệu thay khi thời gian có thể trôi qua thật lâu, mọi vật đều già đi và thay đổi, con người lớn lên và chia xa – nhưng cảm xúc lại vĩnh hằng và vẹn nguyên như vậy dù là ta khi nào hay đang ở đâu. 

Như thể ngày ấy bạn đã hạnh phúc ra sao, nỗi niềm hân hoan đó vẫn y như vậy lúc này đây.

Hay khi chạm vào những giọt nước mắt hằn khô trên trang giấy, nỗi đau đã qua vậy mà có thể cảm thấy day dứt đáng ghét như cũ.

Tôi bất chợt nghĩ rằng cảm xúc của ta như thể được đóng băng trong dòng thời gian theo từng câu chữ được viết ra. Và rồi như hôm ấy, khi mở ra những lá thư tay đầu tiên thì bức tường băng đó vỡ vụn trong phút chốc, cho cảm xúc vỡ oà và đưa ta vào dòng hồi tưởng, làm sống lại những ký ức trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Sự liên tưởng ấy khiến tôi không ngừng suy nghĩ nhiều hơn về sức mạnh của câu chữ, và nếu ngôn từ và hình ảnh cùng đi với nhau thì sẽ tuyệt vời như thế nào? Cảm xúc sẽ mạnh mẽ ra sao, ký ức đó sẽ sống động ngay trước mắt rực rỡ muôn màu như nào? Suy nghĩ ấy cứ thôi thúc tôi hãy làm gì đó cho bản thân mình – để đến khi tay đã mỏi, mắt mờ, chân run hay trí nhớ chẳng còn rõ ràng thì tôi vẫn có thể nhìn lại những gì đã qua. 

Được xem lại những gì mình đã trải nghiệm, những gì mình thấy, và như cách tôi mở chiếc hộp cũ kỹ năm nào – quay ngược dòng thời gian trong tíc tắc với những cảm xúc bất tận. 

Nhật ký cô Văn

———–

Connect & support me 😉

Instagram: https://www.instagram.com/nhatkymsvan/

Buy Me A Coffee: https://www.buymeacoffee.com/myvanwrites

Leave a comment