MỘT NĂM MỚI TỐT ĐẸP HƠN

Chúng ta thường hy vọng rằng khi năm mới tới, thì mọi việc sẽ trở nên tốt hơn. Mình sẽ ốm hơn, đẹp hơn, khoẻ mạnh hơn, hiểu biết nhiều hơn,… Và những cam kết mình viết hồi cuối năm ngoái (New Year Resolution) sẽ thành hiện thực.

Nhưng hãy thành thật với nhau rằng với việc chỉ xé một tờ lịch trên tường sẽ không làm nên sự đổi thay nào cả. Có chăng chỉ là khiến cuốn lịch của mình mỏng hơn một tờ.

Mình nghĩ rằng một năm mới sẽ tốt đẹp hơn CHỈ KHI bản thân mình cũng trở nên tốt đẹp hơn.

#1 DẬY SỚM

Thực ra đối với mình việc dậy sớm không khó bằng việc ngủ sớm, vì mình đã quen với việc thức khuya làm việc rồi. Tuy nhiên, có lẽ do tuần rồi mình đã thực sự được nghỉ ngơi nên dù cùng là dậy sớm nhưng chất lượng giấc ngủ tốt hơn trước.

Những ngày đầu xuân thế này, có vẻ như ông mặt trời còn ngái ngủ hơn cả mình nữa. Như là bây giờ dù là đã gần 6h sáng rồi nhưng ngoài trời vẫn còn khá là tối.

Một trong những thói quen hằng ngày của mình sau khi thức dậy đó là thăm mấy chậu cây trong nhà. Nhờ dịp Tết vừa rồi như là đại hội mua hoa, mình đem về không biết bao nhiêu cây cảnh, chậu hoa về trồng trong nhà. Hy vọng là sau mùa Tết mình có thể dưỡng các cây này sống lâu để đón càng nhiều cái Tết cùng nhau hơn.

#2 KẾT NỐI

Nhớ năm ngoái trong lúc mình stress nhất, lại ở một mình khi bố mẹ về quê hơn một tháng. Hơn một tháng đó ngoài việc đến cty làm, và tối muộn về nhà rồi chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực và áp lực thì mình không thấy một điểm sáng nào cả. Mình thậm chí còn cố tình ngắt kết nối, không liên lạc với ai kể cả bạn thân có gọi đến cũng tắt máy – là điều mà mình chưa làm như thế bao giờ. Nếu không có nghĩa vụ và trách nhiệm phải hoàn thành những gì đang dang dở, không biết chuyện tiêu cực gì khác có thể xảy ra không.

Bình thường mình luôn nghĩ rằng khi mình mệt mỏi thế này, tốt nhất nên ở nhà để hồi phục, đặc biệt là với những người hướng nội như mình. Nhưng trong giai đoạn stress và burn out cùng cực vừa rồi, mình nghĩ rằng kết nối giữa người với người, đặc biệt là gặp nhau trực tiếp rất quan trọng.

Bởi vì khi mình đang buồn và chỉ trốn trong vỏ ốc của mình, nhốt mình lại và chỉ chú trọng vào cái tiêu cực thì chỉ càng khiến mình tin rằng mọi thứ đều rất tồi tệ. Việc được gặp và được nói với những người quan tâm, yêu thương mình mới khiến cho những bóng đen tồi tệ đó tan bớt được. Đúng thật là họ có thể không hiểu mình đang gặp khó khăn gì, cũng không hiểu mình vì sao có những lựa chọn thế này hay thế kia, nhưng quan trọng nhất là họ cho mình thấy trong cuộc sống của họ có mình, và tương tự trong cuộc sống mình cũng có họ. Và mình không “cô đơn” ở bất kì đâu.

#3 NĂNG ĐỘNG HƠN

Yếu điểm của người làm văn phòng đó là ngồi nhiều và thụ động, đồng nghĩa với việc body shape cũng không đẹp mà người cũng yếu nhớt luôn.

Mình thấy sự “xuống cấp” rõ ràng so với hai năm trước dịch đó là đi bộ đường dài không nổi nữa. Nhớ hồi đi Lào mỗi ngày đi phải hơn 10km mà mình vẫn phơi phới, còn hai năm này đi xa một chút đã thấy mỏi gối đau chân :). Rõ ràng là việc cấp bách nhất hiện tại là phải tập đi bộ nhiều hơn nếu mình còn muốn tiếp tục mơ ước check-in ở nhiều nước (ít nhất là đi hết Đông Nam Á đã).

#4 SỐNG CHO HIỆN TẠI

Mình có một cái bệnh là hay nhìn vào những gì đã diễn ra, nhất là những việc tồi tệ hay những lỗi lầm đã phạm phải. Việc xem xét lại những sự kiện vừa trải qua rồi rút kinh nghiệm vốn không có gì sai, nhưng sau khi rút kinh nghiệm rồi mình vẫn không thể quên nó được và cái cảm giác khó chịu đó cứ kéo dài mãi không biết bao giờ mới hết. Có khi là vài tuần, vài tháng hoặc có khi cả năm. Cứ rảnh rỗi lại nghĩ lại những chuyện đó. Điều này cứ như là một phản xạ tự nhiên ấy, dù mình rất cẩn trọng với việc để những cảm xúc tiêu cực overwhelme bản thân, nhưng không phải lúc nào cũng có thể quản lý cảm xúc tốt được. Điều tốt nhất mà mình luôn dặn bản thân mỗi khi nhớ về những sự kiện đã qua, đó là cám ơn cho những gì đã xảy ra và giúp mình trở thành người của ngày hôm nay.

Sống cho hiện tại, nhớ nhé.

#5 LÀM ĐIỀU MÌNH THẤY CÓ Ý NGHĨA

Không phải làm điều mình thích, hay là học cách thích điều mình làm. Mà phải là làm điều mình thấy có ý nghĩa, và tạo ra giá trị mà bản thân mình hy vọng giá trị đó sẽ được đón nhận.

Mình rút ra điều này sau nhiều năm làm nghề, có lúc vui, lúc buồn, có lúc bất lực.. Tuy có nhiều lúc không biết mình đang làm cái vẹo gì, nhưng ít nhiều gì nó cũng tạo ra giá trị mà mình mong muốn. Sẽ đến một lúc bạn cảm thấy tiền nhiều, hay danh lợi, địa vị,… những cái đó không thực sự quan trọng như mình từng nghĩ khi mới bắt đầu. Mà cuối cùng chính là giá trị cốt lõi mình muốn đem đến cho bản thân mình là gì. Có làm điều mình thấy có ý nghĩa thì cuộc sống này mới có nghĩa được.

Năm mới, chúc cho tất cả chúng ta đều có một cuộc sống tốt đẹp hơn bằng chính cách của bản thân mình nhé.

Love,

Mỹ Văn

Leave a comment