Có những ngày cả về tâm trí và thể chất cùng đồng thanh kêu gào rằng là “ôi mệt thật đấy, mệt lắm rồi!
Nhưng kì lạ thay, thứ âm thanh đựơc phát thành tiếng lại không phải là lời than vãn, không phải tiếng càu nhàu hay là tiếng đồ vật va chạm vào nhau, mà chỉ là một hơi thở.
Nhớ lại khi còn bé, lúc mệt mỏi thì cứ nói rằng mình mệt. Khi muốn khóc, thì mình sẽ khóc. Thậm chí còn làm loạn đá chỗ này, đập chỗ kia để bày tỏ sự khó chịu. Yêu thì nói yêu, ghét thì nói ghét. Việc gì cảm thấy làm không được, thì cứ buông ngang để người lớn hay ai đó làm, rồi vô tư tung tăng đi chơi với bạn bè trong xóm.
Khi còn bé, mình luôn mong được lớn nhanh để muốn làm gì thì làm đó. Sẽ không còn ai quản giáo hay la rầy vì sao ăn chưa đủ hai bát, ngủ không đúng giờ. Nhưng khi lớn rồi, lại chầm chậm nhận ra “lớn lên” không phải đơn giản như trẻ con mình đã nghĩ. Có lúc đc ăn đúng bữa cũng là điều xa xỉ. Buổi trưa không ngủ, tối cũng thức muộn nhưng lại không phải vì còn mải mê chơi, mà là vì ngủ mà tâm không yên.
Đúng là khi lớn rồi chẳng còn cần bố mẹ quản vào khuôn khổ, nhưng hai chữ “trách nhiệm” lại dần dần khiến người trẻ có hình hài của người lớn. Người lớn thì có trách nhiệm với công việc, với bạn bè, với người thương, với từng hành vi cử chỉ của mình. Vì có thêm trách nhiệm, mà khi mệt quá lại không dám buông bỏ. Vì có trách nhiệm, nên việc của mình chỉ do mình giải quyết mà không dám kêu ca.
Có lẽ là khi lớn lên rồi, mọi cảm xúc hầu như đều được tự động điều chỉnh về chế độ im lặng. Buồn một mình, vui một mình, mệt mỏi gánh gồng thì cũng một mình. Kể cả khi trong lòng suy sụp đến mức tưởng chừng như không thể chống đỡ được nữa, ngoài mặt vẫn bình thản như không. Mọi muộn phiền cứ như vậy, hầu hết đều được gói ghém vào một hơi thở rồi tan biến vào thinh không.
Rồi khi khoảng khắc một hơi thở đi qua, mình lại tiếp tục làm điều đang dang dở.
Có lẽ thời điểm mà trẻ con hoá thành người lớn, là nằm ở khoảnh khắc này. Biết rằng giải toả cảm xúc hay áp lực lên đồ vật hay người khác cũng không làm mọi chuyện tốt hơn. Lớn lên rồi, với trách nhiệm trên mình thì chỉ có chính mình mới giúp được mình mà thôi.
Một hơi thở có lẽ không có khả năng giúp mình vui lên, cũng không hoá phép biến chướng ngại trước mắt trở nên vô hình. Nhưng khi mình hít sâu và thở ra, là lúc mình đang lấy dần lại sự tĩnh trí để đối mặt với bất kỳ điều gì đang làm khó ta.
Vậy nên khi có mệt đến mấy, cũng chỉ hít sâu vào và thở ra một hơi.
