Điện Biên Ngày 4 – Khó Chua La – Vừa khó, vừa chua, vừa… la

@myvan_vo

Điện Biên ngày 4: hang động Khó Chua La. Đến được đây vừa khó, phải la lên cũng chua đấy 🫢 #travel #travelvietnam #traveldienbien #dulichdienbien #traveltok #dienbien #dulichtuachua #vietnam #tuachuadienbien

♬ Chill – JB Producer

Sáng thức dậy ở một nơi rất xa. Xa đến mức chỉ thấy mây trôi và núi phủ. Không có tiếng xe, không có tiếng còi, chỉ có gió lùa qua khe núi và vài tiếng gà gáy lạc giữa không gian mờ sương. Mình thì vẫn còn ngái ngủ, cho đến khi vốc nước suối lạnh vào mặt – lạnh đến tỉnh cả người.

Hôm nay, điểm đến chính là hang động Khó Chua La, thuộc xã Xá Nhè, huyện Tủa Chùa. Nghe tên thôi là đã thấy đủ “khó”, “chua”, và “la” rồi. Và thực tế, nó cũng đúng như vậy thật!

Hang động này được người dân tình cờ phát hiện vào năm 2008 trong một lần đi làm nương. Từ một nơi chỉ có vách đá cheo leo, giờ đây đã có bậc thang dẫn lên – cũng là nhờ nỗ lực phát triển du lịch của địa phương. Mình leo mãi, leo hoài, quên đếm bao nhiêu bậc, chỉ nhớ là đến nơi thì thở không ra hơi.

Khó Chua La là một hang động tự nhiên nguyên sơ, ẩn mình ở độ cao khoảng 1.000m so với mực nước biển, dài hơn 800m. Bên trong là cả một kho báu đá vôi lộng lẫy – những khối nhũ đá kỳ ảo đan xen ánh vàng, ánh bạc, xanh xám… lung linh như thế giới cổ tích. Có người nói nhìn ra hình voi, rồng, phụng… còn mình thì chịu, chỉ thấy một mỏm trông hao hao đầu rùa là dễ liên tưởng nhất!

May mắn là giờ đã có bậc thang và lối đi được làm sẵn, chứ nghe kể ngày xưa muốn vào hang phải bám vào vách đá rồi… tuột xuống. Nghe thôi là đã thấy rợn cả sống lưng.

Khó Chua La được công nhận là Di tích danh lam thắng cảnh cấp quốc gia từ năm 2015, nhưng đường đến đây vẫn còn nhiều thử thách – xóc, xa và khá nguy hiểm nếu đi vào buổi chiều muộn. Mong là tương lai không xa, đường xá và điện lưới sẽ về đến nơi này, để hành trình khám phá trở nên dễ dàng và an toàn hơn.

Rời hang khi trời vừa ngả bóng, xe lăn bánh hướng về thị xã Mường Lay. Trên đường, cứ thấy góc nào đẹp là lại dừng chụp ảnh. Máy ảnh đầy pin, điện thoại đầy dung lượng mà đến cuối ngày cũng… cạn sạch, vì cảnh đẹp thì không đếm xuể.

Đến gần 5 giờ chiều, mình check-in tại cầu Hang Tôm – cây cầu dây văng từng được mệnh danh là lớn nhất Đông Dương vào năm 1973, dài 140m. Người dân kể rằng ngày xưa đoạn sông này có rất nhiều tôm, nên cầu mới có cái tên thú vị như vậy. Còn bây giờ thì… chắc chỉ còn lại cái tên.

Đêm nay, nhà mình ở tại Mường Lay Homestay – một căn nhà sàn pha chút phong cách hiện đại. Tín hiệu mạng đã trở lại. Ôi, đúng là dân thành phố, sống chậm giữa núi rừng được 24 giờ không Internet là tay chân ngứa ngáy lạ thường!

Nhưng mà ngẫm lại, những bước chân leo lên Khó Chua La dù mỏi, nhưng cũng khiến mình nhận ra: có những vẻ đẹp không dành cho người vội vã. Có những nơi, nếu không đi chậm lại, sẽ mãi mãi nằm ngoài tầm mắt.

Ngồi trong homestay nhỏ nơi miền núi, bật điện thoại lên thấy vạch sóng quay trở lại, mình ngồi lặng yên một chút, nghe cái lạnh sộc vào xoang mũi, nghe tiếng gió xào xạc ngoài cửa, và thấy … hình như mình vừa kịp lưu lại một ngày rất đẹp.

Leave a comment