
Hôm nay chính thức là ngày “đỉnh cao vất vả” nhất trong chuyến du hí Điện Biên. Cả đoàn mở mắt từ sáng sớm, nhảy lên xe xuất phát từ Mường Lay, hướng về A Pa Chải – nơi có cột mốc số 0 huyền thoại, nơi ba nước Việt Nam – Lào – Trung Quốc gặp nhau.
Trên đường đi là combo kinh điển của Tây Bắc: núi non trập trùng, đèo quanh co như rồng lượn, và cảnh rừng rậm xanh mướt nhìn phát mê. Tới trưa, xe ghé vào trung tâm Mường Nhé để ăn trưa, tranh thủ cho bác tài nghỉ ngơi một chút với mục tiêu rõ ràng là phải Check-in cột mốc số 0, cả đi và về trước khi trời còn sáng.
Đi xe máy xuyên núi (và xuyên cảm xúc)

Từ đồn biên phòng A Pa Chải đến cột mốc là 11km, trong đó chỉ có 7km là đường bê tông, còn lại 4km là đường đất đá xấu muốn xỉu ngang. Xe hơi ngậm ngùi dừng lại. Cả đoàn chia nhau leo lên xe máy: ba mình được anh bộ đội chở, mẹ được HDV Sơn tháp tùng, còn mình được anh chủ homestay cầm lái.

Đường nhỏ xíu, vừa đủ 1 xe máy lọt. Một bên là núi, một bên là vực, đã vậy còn có một cục đá to đùng chắn giữa đường vì lở đất mà chưa ai dọn. Mình ngồi sau, ôm càng xe muốn gãy tay, vừa lạnh, vừa sợ, vừa… tức vì không quay được video nào cho ra hồn.
Leo bậc thang – hay là buổi cardio không báo trước
Vượt qua 11km bằng xe máy là tới bậc thang để leo lên cột mốc. Gần 600 bậc thang cao ngất, nhìn thôi đã thấy đầu gối hơi run. Mình cứ vừa leo vừa thở hồng hộc, tự nhủ “về nhà sẽ tập thể dục chăm chỉ” – tất nhiên là… nói chơi cho vui.

Nhưng khi lên tới nơi thì bao nhiêu mệt mỏi tan biến. Cột mốc số 0 sừng sững trên đỉnh trời, có ba mặt tam giác đại diện cho Việt Nam – Lào – Trung Quốc. Đây là ngã ba biên giới chính thức được ba quốc gia thống nhất cắm mốc vào ngày 27/6/2005. Từ trên nhìn xuống, núi rừng bao la hùng vĩ, gió thổi phần phật, nắng chan hòa – đẹp đến ngợp cả tim.


Mỗi đoàn được khoảng 20 phút để check-in. Gia đình mình tranh thủ chụp vài kiểu ảnh sống ảo nhưng thật lòng là… ai nấy đều bận thở. Khi một đoàn bên Trung Quốc lên đến nơi, không gian trở nên chật hẹp, nên tụi mình quyết định rút sớm – có hơi tiếc, nhưng cũng đủ để mang về một kỷ niệm khó quên.

Kết thúc một ngày và đầy tự hào
Chiều xuống, cả đoàn quay về homestay. Người mỏi nhừ, tay chân run rẩy, nhưng lòng thì đầy cảm xúc. Có những hành trình mà chỉ khi ta vượt qua rồi, mới thấy bản thân mình cũng giỏi phết.
Tối đó, về homestay tắm nước ấm, ăn cơm nóng chan canh rau rừng, rồi chui vào mền ngủ như chưa từng biết mệt. Cột mốc số 0 – nghe thì xa, đi thì mệt, nhưng lại là nơi cho mình cảm giác… được chạm vào biên giới, vào một góc đất trời rất đặc biệt của Tổ quốc.

