Sau ngày tập thể dục vận động mạnh đến Cột mốc số 0, đêm qua mình ngủ một phát từ tối tới sáng, không mộng mị, không lăn lộn – ngủ như thể chưa từng biết cột sống là gì. Mà cũng đúng thôi, xung quanh chỗ ở vắng tanh, ngoài nhà nghỉ mình đang trú thì không thấy một căn nhà dân nào khác. Mở cửa ra là núi, đóng cửa lại thì cũng là núi. Đường rộng thênh thang, đúng kiểu “bốn bể là nhà.”



Về lại Điện Biên Phủ – Chuyến xe đường dài 250km
Hôm nay là ngày chia tay A Pa Chải, tạm biệt vùng đất biên cương yên bình và lên đường về lại trung tâm thành phố Điện Biên Phủ. Quãng đường hơn 250km, nghe là thấy đau lưng dù chưa lên xe.


Xe lăn bánh từ sáng, mọi người rã rời nên ngồi như mấy chiếc điện thoại yếu pin. Cảnh vẫn đẹp, núi vẫn hùng vĩ, ruộng bậc thang vẫn uốn lượn như tranh – nhưng tâm hồn thì ai nấy đều… trôi về chiếc gối êm và ổ điện gần nhất. Mấy hôm trước còn hồ hởi “dừng lại chụp một pô nha!”, hôm nay chỉ còn lại ánh mắt ngái ngủ nhìn qua cửa kính xe.

Hội động – thực vật miền núi
Ngồi trên xe không làm gì, mình chuyển sang trò tiêu khiển “đếm hoa cỏ dại”. Và thế là phát hiện ra có một loại hoa chưa được vinh danh từ ngày đầu đến giờ: hoa cứt lợn. Tên nghe hơi… mất cảm tình, nhưng thật ra là một loại cây thuốc dân gian đó nha! Cánh nhỏ màu tím nhạt, thường mọc hoang dại ở ven ruộng, cứ hồn nhiên bung nở như thể không biết tên mình là gì.

Bên cạnh đó còn có hoa chó đẻ phủ trắng mấy bờ rừng – loại này thì nở rộ như hoa đào Tết vậy. Cả hai loại hoa đều dân dã, chân quê, nhìn hoài cũng thấy yêu.

Ngoài ra, đi dọc đường thì tụi mình gặp không ít “cư dân bản địa” như trâu trắng, trâu đen, dê núi, gà, vịt thả rông… đặc biệt là giống trâu trắng ở Tây Bắc nhìn khá lạ. Có những nhà có trâu mẹ trắng, con thì đen – hoặc ngược lại.

Về tới thành phố – ngủ lại nhà nghỉ thân quen

Tầm 5 giờ chiều, xe bon bon về tới trung tâm thành phố Điện Biên. Cả nhà quyết định ở lại đúng nhà nghỉ đã ngủ hôm đầu tiên – phần vì quen chỗ, phần vì… lười đi kiếm chỗ mới.
Vị trí thì miễn bàn: đối diện đồi A1, cách bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ chỉ 10 phút đi bộ. Tuy nhà nghỉ hơi cũ, trang trí có phần “hoài niệm”, nhưng chủ nhà nhiệt tình, tiện đường di chuyển, nên tụi mình cũng không đòi hỏi thêm, ông bà ta có câu gì ấy nhỉ, à câu “vị trí kim cương, giá cả bình dân”.
Tối nay không có gì đặc biệt – chỉ có một bát phở ấm bụng, một cái chăn êm, và một ngày dài khép lại bằng câu thần chú quen thuộc: “Ngủ no cho sáng mai đi tiếp!”
