Viết chút thôi – một ngày tháng 4

Hôm nay, mình không biết phải làm gì.

Một ngày không bận rộn.
Không có deadline dí sát lưng.
Họp hành một chút thôi, nhưng không tất bật đến ngộp thở như mọi khi.

Lẽ ra mình nên cảm thấy nhẹ nhàng, thư thái trong những ngày như thế.
Vậy mà… mình thấy lạc lõng.

Mình nhận ra rằng mình càng ngày càng “chán”.
Không giống mình năm mới 20 – tuy không biết gì nhưng đầu thì nóng, tâm thì rất nhiệt huyết.
Trí tưởng tượng mình bay cao, mình có thể viết luôn cả tiểu thuyết và những thứ linh tinh trong trí tưởng tượng của mình.
Tuy đọc lại câu từ rất ngô nghê, nhưng mình đã viết rất nhiều, rất nhiều.

Lúc đó, cái gì cũng là mới mẻ, cái gì cũng đáng học.
Mình từng ngưỡng mộ người sếp tại sao chị ấy lại suy nghĩ nhanh như vậy, sao họ viết email lại sắc sảo như thế.
Mình nghiền ngẫm đọc từng email, bắt chước lại cách họ nói chuyện, hoặc tự nhớ lại những gì mình đã làm và tự hỏi bản thân nếu quay ngược thời gian mình sẽ nói được như sếp mình đã nói hay không?
Mình cảm thấy mình đã học quá nhiều, mà nếu không viết xuống có thể mình sẽ không nhớ được.

Mình còn đi du lịch – một năm ít nhất phải đi hai chuyến,
rồi về viết viết chia sẻ rất nhiều – nào là travel tips, về những nơi mình đi qua, về cảnh đẹp rồi về những món ăn địa phương.
Tuy cũng chỉ là tổng hợp của những gì người khác từng viết và thêm một chút trải nghiệm riêng,
nhưng mình đã rất tự hào.

Mình của những năm tháng đó cái gì cũng không biết,
nhưng mỗi lần gặp lại bạn bè luôn cảm thấy mình có quá nhiều thứ để kể.

Nhưng chẳng biết từ bao giờ mà mình dần bị cuốn vào công việc.
Mỗi ngày nếu không đến công ty thì cũng đi về nhà.
Mình không còn tụ họp với bạn bè nhiều,
nếu có gặp nhau cũng chỉ là kể về những drama công sở về người này người kia.
Những thứ liên quan đến bản thân mình gần như mất tích,
hoặc là không bao giờ được đề cập đến nữa.

Một phần mình là người thích nghe hơn là nói,
nhưng phần nhiều là mình cảm thấy mình chả còn gì để hào hứng kể về bản thân nữa.
Mình không còn tưởng tượng, không còn bay bổng mộng mơ, cũng không đi đâu mới lạ.

Càng lớn, những câu chuyện mình biết – mình kể đều xoay quanh việc chính trị trong công sở,
và việc mình và những người bạn đã chán với việc mình làm như thế nào.
Mình cũng không muốn ra đường nữa,
đi du lịch cũng ít lại vì mình không còn mấy thời gian.

Người khác nghĩ mình quá tham công tiếc việc,
nhưng thật ra do mình chả biết làm gì ngoài việc đi làm.

Rồi đến ngày hôm nay,
mình thấy chán với chính mình.
Mình nhận ra mình đã thành phiên bản “người già chán ngắt” mà mình từng tặc lưỡi khi mình mới đôi mươi.

Công việc mình vẫn tốt.
Mọi người xung quanh cũng tốt.
Chỉ có mỗi mình là thấy không tốt.

Mình không biết phải làm gì để giải thoát chính mình.
Không biết đây có phải là mid-life crisis?

Mình rất sợ người ta hỏi mình muốn gì.
Đầu mình trống tênh, chả biết mình muốn gì.
Thăng chức? Không hẳn.
Kiếm nhiều tiền hơn? Cũng không phải.
Làm gì có ý nghĩa?
Việc mình đang làm cũng đâu có vô nghĩa?

Có những ngày, mình cảm thấy như đang sống đúng guồng quay mà người lớn nào cũng phải đi qua.
Một guồng quay không xấu, không tốt – chỉ là…
mình không muốn ở trong cái guồng đó nữa.
Nhưng làm sao để thay đổi guồng quay đó đây?


Một buổi chiều có nắng,
mèo ngủ bên những bông hoa hồng.
Mình ngồi nhìn nắng nghiêng mà chẳng nghĩ được gì.

Vài năm trước, có lẽ mình đã viết rất nhiều trang blog,
hoặc lại phóng tác thành một câu chuyện ngắn gì đó,
hay là vẽ một bức tranh nhỏ,
hoặc háo hức chuẩn bị cho một chuyến đi sắp tới.

Nhưng giờ đây, mình thấy bản thân bị đóng băng trong những câu hỏi không lời giải.

Mình đã từng rất ghét cảm giác “lạc lối” này.
Vì mình nghĩ người trưởng thành thì không nên lạc lối.
Người trưởng thành phải biết mình muốn gì, phải vững vàng, phải “ổn định”.

Nhưng hình như, càng trưởng thành, người ta càng hay đi lạc.
Không phải vì không biết đường,
mà là không còn biết đường nào là “đường của mình”.

Mình không chắc điều gì đang đợi mình phía trước.
Nhưng hôm nay,
mình mở một trang blog – để bắt đầu đi lại, thật chậm.

Mình muốn thử lại – viết, vẽ, đọc, trồng cây, chơi với mèo và du lịch.
Những việc nhỏ thôi, nhưng từng khiến mình thấy mình là chính mình nhất.

Mình không muốn sống một cuộc đời hay ho để kể với người khác.
Mình chỉ muốn sống một cuộc đời đủ nhẹ – để kể với chính mình mà không thấy nặng lòng.

Nếu một ngày nào đó mình lại thấy chán chường và vô định,
mình sẽ quay lại đọc những dòng này – để nhớ rằng
đã từng có một buổi chiều nắng vàng,
mèo lim dim ngủ cạnh bên,
và mình… đã chọn viết.

Leave a comment