
Ngày 30/4, luôn là một ngày đặc biệt. Dù là dịp lễ kỷ niệm, nhưng mỗi lần đến, nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc mà chỉ người Việt Nam mới hiểu được. Năm nay, khi nhà nước tổ chức lễ diễu binh kỷ niệm 50 năm, đó cũng là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được sự thật về câu nói “hòa bình đẹp lắm”. Những câu hát, những bài ca thật sự chạm đến trái tim, khiến tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết về những hy sinh, những mất mát mà đất nước đã phải trải qua để có được những ngày bình yên như hôm nay.


Cha mẹ tôi – những người đã lớn lên trong chiến tranh, đã sống qua từng ngày tháng khổ cực và đau thương. Mẹ từng kể về những ngày thơ ấu, phải sống trong sự bất an, nơm nớp lo sợ mỗi khi có tiếng máy bay. Ngày ấy, tiếng máy bay không phải là biểu tượng của hy vọng, mà là sự đe dọa, là dấu hiệu của chiến tranh, là sự bắt đầu của những ngày tháng đầy rẫy nỗi đau. Những đứa trẻ như mẹ tôi không bao giờ biết thế nào là hòa bình, vì mỗi tiếng động đều mang theo một nỗi lo, một sự sợ hãi vô hình.


Vậy mà hôm nay, 50 năm đã qua, tôi lại được sống trong một đất nước không còn những ngày tháng khổ cực đó nữa. Đặc biệt khi lễ kỷ niệm này đến gần, những hình ảnh về các chiến sĩ đã hy sinh vì hòa bình khiến tôi không khỏi rung động. Cảnh diễu binh năm nay làm tôi cảm thấy tự hào và may mắn. Tự hào vì đây là minh chứng cho một Việt Nam kiên cường, đã đứng lên từ đổ nát để trở thành một đất nước của hòa bình, tự do và phát triển. Và may mắn vì mình được sống trong sự bình yên đó, được chứng kiến sự nghiêm trang của quân đội, được hiểu rằng tất cả những gì ta có hôm nay đều là kết quả của những hy sinh không kể xiết.


Cảm giác tự hào về đất nước mình không bao giờ rõ ràng như lúc này. Tiếng máy bay, giờ không còn là nỗi lo sợ mà là niềm vui, niềm tự hào khi chứng kiến đất nước vượt qua khó khăn, từng bước vươn lên.
50 năm không phải là một khoảng thời gian dài trong lịch sử, nhưng đủ để một dân tộc thay đổi. 50 năm qua, chúng ta đã nhìn nhận lại, đã cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình.




