Chuyện nhà có mèo – từ Bơ, Sữa, Kem, tới Café 

Điều giúp mình bình tĩnh hơn, bớt căng lên giữa những ngày lộn xộn có công lớn nhất là hai con mèo đang ở cùng mình: SữaCafe. Tụi nó không biết nói, cũng chẳng biết “an ủi” theo kiểu thông thường, nhưng lúc nào cũng có mặt – ngồi kế bên, nằm dưới chân, dụi đầu vào người. Cứ lặng lẽ vậy thôi mà khiến mình yên lòng.

Mình từng nuôi bốn con mèo. Giờ chỉ còn lại hai đứa. Nhưng chính việc ở cạnh tụi nó – từ khi còn bé xíu cho tới lúc thành hai “cái đuôi” con quấn người – đã góp phần tạo nên một cuộc sống vui vẻ, vừa vặn hơn với mình. 

Từ bé Bơ đầu tiên…

Con BƠ là con bị ôm hun hít nhiều nhất, tại lúc đó nó là con một

Đứa đầu tiên tên , là một bé mèo con mình xin trên một group cho mèo trên Facebook – lúc đó dịch mới bắt đầu, mọi người làm việc tại nhà. Bố mẹ thì về quê, mình ở nhà một mình cả tháng. Vậy là quyết định ôm một con mèo về nuôi.

Lúc đó vừa thích, vừa lo. Không biết bố mẹ có chịu không, mèo có quậy phá không, rồi mình có biết chăm không – vì nghe nói mèo dễ bệnh. Nhưng rồi Bơ cũng lớn lên khỏe mạnh, và may mắn là được cả nhà thương.

Tới lúc nó được 2 tuổi thì nhà mình sửa nhà (dịch vẫn còn, ai cũng làm việc ở nhà). Không rõ vì sao, nhưng sau đợt sửa, con Bơ đi ra khỏi nhà và không quay lại nữa. Mình đi tìm khắp nơi, gọi um sùm cả xóm mà cũng không thấy. Thậm chí còn lên cả mái nhà, đến nhà hàng xóm gõ cữa. Thời gian đó chị mình nói là mới 5g sáng đã nghe tiếng mình đi khắp nơi kêu “Bơ ơi, Bơ ơi” mà cả xóm có khi cũng phải ám ảnh. 

Tấm ảnh cuối cùng chụp con Bơ 😦

Rồi Sữa đến – nhỏ xíu mà kiên cường

Em Sữa

Một ngày, mấy chú thợ hồ phát hiện trên mái nhà có một ổ mèo con nằm cạnh mẹ nó đã chết. Nếu không lên mái sửa, chắc cũng chẳng ai biết. Trong bầy có ba con, thì có một con nhỏ nhất, gầy nhất, đuôi còn gãy quặp qua một bên.

Lúc đó nhà đang sửa, không tiện chăm kỹ, hai con khỏe mạnh hơn sáng hôm sau đã bò đi mất. Chỉ còn một đứa vẫn nằm đó, meo meo không ngừng. Nhìn nó tội quá, mình quyết định giữ lại nuôi thử – chứ bỏ thì sống sao nổi. Định bụng khi nó khoẻ hơn thì mình sẽ cho người nhận nuôi. 

Ai ngờ nó sống thật. Mà sống dai, sống lì, rồi sống dính luôn vào người mình. Nhớ lúc đó mình đang sốt vì Covid, phải nằm cách ly trong phòng. Chỉ có nó lặng lẽ nằm kế bên, bất chấp người mình nóng hầm hập. Không quậy phá, không rời đi. Cứ nằm đó canh chừng.

Mình giữ nó lại luôn, đặt tên là Sữa. Từ đó trở đi, đi đâu nó cũng đi theo, như thể mình là cả thế giới của nó

Sữa và Kem (con tam thể). Sữa lúc này mới khỏe mạnh hơn là đã có tướng nằm bá đạo rồi

Rồi xuất hiện thêm một cô tam thể…

Cũng thời điểm đó, sáng nào cũng có một con mèo tam thể lén lút trốn dưới gầm giường. Mình tò mò không hiểu nó từ đâu tới. Một hôm thử gọi thì nó từ dưới gầm chui ra, dụi đầu như thể quen thân từ trước.

Nó là mèo tam thể, có một vệt lông như kẻ mắt. Mình hay chọc nó là “đang kẻ mắt thì bị vội kêu đi đầu thai à?” Vì mắt nó chỉ mới kẻ có 1 bên. Con bé này đúng là ánh trăng sáng của mình, vì mình cứ nhớ mãi lúc thấy nó đứng dưới nắng – cả người như rực lên như 1 ngọn lửa. Đẹp đến mức mình đốn tim ngay lập tức. Thế là, sau một thời gian nài nỉ ỉ ôi bố mẹ, mình rước luôn ẻm về. Đặt tên là Kem.

Kem quý phi, mới kẻ dc 1 con mắt đã đi đầu thai làm mèo

Và… đời thật bất ngờ

Tưởng vậy là yên ổn rồi. Ai ngờ về nhà mới được hai tháng thì bụng con Kem bắt đầu phình ra, đi đứng nặng nề. Nhìn là biết có chuyện.

Và đúng là vậy, nó có chửa.

Tới ngày sinh, nó không chịu để mình ra khỏi phòng. Nhất định phải ngồi bên cạnh chờ nó sinh xong – như thể bắt mình làm “bà đỡ” tinh thần. Nó đẻ bốn con. Một con không qua khỏi, chắc ngạt lúc sinh – mình vẫn thấy nặng nề mỗi lần nghĩ tới.

Ba đứa còn lại đều khoẻ mạnh: hai con tabby vằn và một con cam nổi bật. Con cam là đứa to nhất bầy, bú khỏe nhất. Chính vì cái ý chí sống đó mà sau này khi cả bầy nhiễm FIP, chỉ có nó vượt qua được. Mình đặt tên nó là Cafe.

Kem đẻ đươc 3 đứa khoẻ mạnh, lúc đó đặt tên là Cafe, Bánh, Mì
Gia đình hạnh phúc

Khi hết duyên thì thôi…

Tới năm 2022, nhà mình còn ba con: Sữa, Cafe, Kem. Nhưng rất nhanh cũng chỉ còn hai. Con Kem – một ngày dụi đầu vào người mình thật lâu, rồi sáng hôm sau không trở về nữa.

Mẹ mình chỉ nói gọn: “Chắc là hết duyên rồi con.”

Tụi nó mạnh mẽ lắm

Giờ chỉ còn lại SữaCafe, nhưng tụi nó khỏe và lì hơn mình nghĩ. Đặc biệt là Cafe – từng bị tiết niệu, viêm ruột, thậm chí xuất huyết, bệnh tùm lum tà la. Vậy mà vẫn mập mạp, vẫn ăn khỏe ngủ khỏe, nhìn mặt lúc nào cũng tỉnh bơ.

Nhiều lúc chỉ cần ngồi nhìn tụi nó nằm duỗi ra nắng, lim dim ngủ – mình đã thấy dễ chịu hơn hẳn.

Cafe (top) & Sữa (bottom)

Mèo có chữa lành thật không?

Nghe thì hơi lớn chuyện, nhưng đúng là tụi nó giúp mình nhẹ đầu hơn nhiều. Mỗi khi buồn, mỗi khi mệt – tụi nó chỉ tới nằm kế bên, không kêu, không quậy. Có lần mình nằm cả ngày không muốn dậy, Sữa thì ở trên đầu giường, còn con Cafe thì nằm dưới chân canh. Nghĩ ai mà thấy cảnh ba mẹ con nằm ngủ lười biếng cùng nhau chắc cười phá lên.

Cafe có lúc đẹp trai
Có lúc dở hơi

Công lược cả nhà

Tụi nó vô tri, hồn nhiên, ai tốt với nó thì nó tốt lại. Ba mẹ mình từng ồn ào đòi đuổi mèo ra khỏi nhà vì “ghét mèo”, giờ thì tự xưng là ông bà ngoại.

Sáng nào SữaCafe cũng đi chào từng người. Ba mình vừa ngồi dậy, Sữa đã nhảy lên dụi đầu. Cafe thì kiểu gì sáng cũng có mặt cạnh mình, dù tối nó ngủ đâu không rõ.

Lúc ăn cơm, hai đứa lại quấn dưới chân. Sữa thì chuyên nịnh ông ngoại – chỉ cần ông ngồi xuống là nó ôm dép, ôm chân không rời. Bà ngoại xuống bếp là có cái đuôi nhỏ đi theo phía sau.

Còn Cafe thì ỷ lại mình hơn. Mình ở đâu nó ở đó. Trong phòng làm việc, ngoài sân, thậm chí mình trốn biệt trên gác không gây tiếng động – nó vẫn tìm được.

Điệp viên Mew Mew Cafe

Tụi nó không sửa đời mình, nhưng làm cho nó đỡ ồn hơn

Mỗi ngày có thể chẳng có gì đặc biệt. Nhưng chỉ cần có hai đứa nằm phơi bụng giữa nhà, rên ư ử, nhá nhẹ cái đuôi… là mình thấy mọi thứ đang ổn – hoặc ít nhất là không cần quá căng.

Không chắc nuôi mèo có thay đổi cuộc sống ai không, nhưng chắc chắn tụi nó làm mình muốn ở nhà hơn, muốn chăm chút cho một góc sống hơn.

Có thể mèo không chữa lành bằng phép màu. Nhưng sự tồn tại hồn nhiên của tụi nó – mỗi sáng, mỗi tối, mỗi cử chỉ nhỏ – đã làm cho tâm mình mềm lại, ấm hơn. 

và có lý do để tỉnh dậy mỗi sáng mà không thấy trống trải. 

Sữa lớn lên thành thiếu nữ xinh gái

Kênh Tiktok để đăng vdo về mèo, nhìn vô tri vậy nhưng nhiều fan lắm LINK

Album Mèo updated liên tục LINK

Leave a comment