Buổi chiều rực đỏ trên đỉnh Phousi
Ngày thứ hai ở Luang Prabang bắt đầu bằng một tiếng chào rất đỗi thân thương – “Sabaidee” – kèm theo cái chắp tay trước ngực, dịu dàng như chính nhịp sống nơi đây. Cách chào hỏi ấy, giản đơn mà thành kính, như thể giữa người với người luôn có một nhịp đập chung – một sự tôn trọng yên bình.

Sau năm 1995, khi Luang Prabang được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới, thành phố nhỏ bé này bắt đầu thay da đổi thịt để phù hợp xu hướng du lịch. Những con phố cổ vẫn còn đó, những mái nhà hai tầng nhuốm màu thời gian vẫn còn đó, nhưng giữa những viên ngói cũ kỹ, đã lấp ló thêm những quán café kiểu Ý, những nhà hàng Pháp lấp lánh ánh đèn.
Có lúc, mình tự hỏi: nếu không có sự công nhận về di sản, có lẽ Luang Prabang giờ đã là một thị trấn chen chúc những tòa nhà cao tầng lạnh lùng. Nhưng bây giờ, dẫu có những mảng “Tây hóa” len vào, thì Luang Prabang vẫn còn đó những khuôn viên chùa rộng lớn phủ đầy bóng cây, những nhà sư áo vàng lặng lẽ khất thực trên những con đường lát đá cũ.

Luang Prabang đẹp theo một cách nhẹ nhàng và xa vắng – giống như George Town ở Penang, Malaysia, nhưng thiếu đi phần “chất sống” mộc mạc mà mình từng kỳ vọng. Ở đây, nhịp sống có vẻ như dành riêng cho những du khách phương Tây, tìm về để sống chậm, để thả lỏng sau những ngày dài tất bật ở trời Âu.
Nhưng không vì thế mà Luang Prabang kém đi điều đặc biệt của mình. Và trong tất cả những điều không thể bỏ lỡ ở đây, có lẽ không gì ấn tượng bằng một buổi chiều ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi Phousi.
Đường lên núi Phousi

Có hai lối dẫn lên đỉnh Phousi: một con đường nhỏ đối diện Cung điện Hoàng gia, và một lối khác quanh co hơn từ bờ sông Nam Khan. Nhà mình chọn con đường chính – hơn 300 bậc thang xếp đá, gập ghềnh nhưng dễ đi hơn.

Vé vào cổng 20,000 Kip – chỉ bằng giá một ly sinh tố – nhưng để đổi lấy một khung trời bao la thì cái giá ấy thật quá rẻ.
Khoảng 4 giờ chiều, mình đã bắt đầu leo, sợ rằng lên trễ sẽ lỡ mất khoảnh khắc mặt trời khuất sau núi. Trên đường đi, thỉnh thoảng dừng lại thở, ngước lên thấy những bậc thang lẫn giữa tán lá xanh rì, những bức tượng Phật rêu phong im lìm bên vệ đường. Không khí trên núi đầy mùi đất ẩm và nhựa cây, lẫn vào tiếng chuông chùa lẫn trong gió nhẹ, nghe như tiếng thì thầm của thời gian.

Hoàng hôn trên đỉnh Phousi
Khoảnh khắc ấy – khi mặt trời bắt đầu trôi dần xuống sau dãy núi phía xa, cả thành phố Luang Prabang như bừng lên trong một biển ánh sáng đỏ rực.
Đứng trên đỉnh, mình nhìn thấy hai nhánh sông – Mekong và Nam Khan – quấn lấy thành phố như hai dải lụa mềm mại. Những mái chùa ngả màu vàng thẫm, những nóc nhà gỗ phủ bụi thời gian, và cả những bóng người lặng lẽ ngồi dọc các bậc đá, im lặng chờ đợi khoảnh khắc mặt trời chìm xuống.

Hoàng hôn ở đây đẹp hơn cả những gì mình từng thấy ở Bagan, Myanmar – không quá kỳ vĩ, không quá mãnh liệt – chỉ đơn giản như một bức tranh sơn dầu mà ai đó đã vẽ nên bằng những gam màu trầm lắng nhất của đất trời.
Mặt trời, đỏ như quả cầu lửa, từ từ chìm xuống sau những ngọn núi xa mờ. Trời chuyển hồng, rồi cam, rồi tím nhạt. Ánh sáng cứ nhạt dần, như một hơi thở chậm rãi tắt đi. Người ta vẫn đứng đó, nín lặng, ai cũng muốn níu lại khoảnh khắc mong manh đang dần biến mất.

Khi thành phố lên đèn
Sau khi mặt trời khuất hẳn, bóng tối nhanh chóng tràn xuống, phủ lên những bậc đá, những mái nhà.
Từ đỉnh núi, nhà mình lần dò bước xuống trong bóng tối gần như tuyệt đối. Không đèn đường, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ những chiếc điện thoại, tiếng bước chân rón rén và tiếng cười của những người vội vã xuống núi.

Một bữa tối giản dị
Trở lại thị trấn, đói mềm sau một buổi chiều leo núi, nhà mình ghé vào một quán nhỏ bên đường.
Ở đây cũng có món bánh cuốn giống Việt Nam, nhưng phần ăn đầy đặn hơn nhiều: nhân thịt ngập tràn, lớp bánh dày mềm. Một dĩa lớn chỉ 15,000 Kip – no nê đến mức chỉ muốn nằm dài ra mà thở.
Không quá tinh tế, không cầu kỳ, nhưng lại vừa đủ cho một ngày khép lại bằng đôi chân mỏi nhừ, một tâm hồn đầy ắp những gam màu hoàng hôn, và một nụ cười an nhiên.
5 năm đã qua, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, mình vẫn thấy mình đứng đó – trên đỉnh núi Phousi, giữa một biển người lặng lẽ, nhìn mặt trời đỏ rực từ từ chìm xuống, và cảm nhận một cách rõ ràng nhất:
Có những khoảnh khắc, chỉ cần một lần sống qua, cũng đủ để người ta nhớ mãi cả đời.
