Du lịch Lào: Ngày cuối ở Cố Đô 

Trong ngày này, cả nhà mình dành trọn ngày cho hai điểm đến mà ai từng ghé cố đô cũng đều phải ghé qua là Vat Xieng Thong – ngôi chùa cổ kính bậc nhất Luang Prabang, và thác Kuang Si – viên ngọc xanh giấu mình giữa núi rừng.

Nhưng trước khi ngày mới bắt đầu, còn một khoảnh khắc đặc biệt khác khiến mình phải rời khỏi giường từ tờ mờ sáng: lễ khất thực Tak Bat.

Tak Bat – Lễ khất thực trong sương sớm

Tầm 4 giờ sáng, phố xá Luang Prabang vẫn còn say ngủ dưới màn sương lạnh. Mình choàng áo, bước chân ra phố, hòa vào dòng người chậm rãi hướng về những con đường nơi các nhà sư sẽ đi qua.

Lễ khất thực – một tập tục thấm đẫm tinh thần Phật giáo Nguyên thủy – diễn ra mỗi ngày ở đây, khi những đoàn nhà sư áo vàng chân trần lặng lẽ nhận đồ cúng dường từ tay những người dân hai bên đường.

Nhưng ngoài việc người dân tự làm, thì còn có một chút thương mại hóa đã len lỏi vào việc tu tập này như những gói xôi bán sẵn cho du khách, những chiếc ghế nhựa bày sẵn bên lề đường, những ống kính máy ảnh chớp liên tục như trong một buổi trình diễn. Những người du lịch lạ mặt cười nói rộn ràng, tiếng máy ảnh lách tách khiến lẽ ra một buổi sáng yên bình lại hơi náo nhiệt hơi qúa.

Khi ánh sáng đầu tiên chạm vào những mái ngói cũ kỹ, những đoàn nhà sư cuối cùng cũng rời đi. Các hàng quán vội vàng dọn dẹp chiếu ghế, chuẩn bị cho một ngày mới nhộn nhịp. Nhà mình thong dong đi bộ qua một con chợ nhỏ, mua một bữa sáng.

Mẹ mua mua được 2 cái bánh trông như bánh giày vậy

Vat Xieng Thong – Hồn xưa cố đô

Vat Xieng Thong – ngôi chùa quan trọng nhất Luang Prabang.

Ngôi chùa nằm giữa một khuôn viên rộng lớn, được ôm trọn bởi hai nhánh sông Mekong và Nam Khan. Cổng phụ nhỏ bé, giản dị, dẫn lối vào một thế giới khác – nơi thời gian dường như chậm lại, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây và tiếng guốc lộc cộc thưa thớt trên lối đá.

Mái chùa thấp và cong ba tầng. Tường chùa phủ đầy những phù điêu chạm trổ công phu, kể lại những câu chuyện Phật tích bằng thứ ngôn ngữ thầm thì của nghệ thuật.

Đặc biệt nhất là bức tranh Cây Nhân Sinh sau chánh điện – với sắc đỏ cam rực rỡ giữa nền tường cũ kỹ – như một ngọn lửa âm ỉ cháy giữa không gian trầm mặc.

Vat Xieng Thong không chỉ là một ngôi chùa. Nó từng là nơi các vị vua Luang Prabang làm lễ đăng quang, cũng là nơi quàn di hài của nhà vua khi băng hà. Một ngôi đền vừa thiêng liêng, vừa đẫm đầy nỗi niềm lịch sử.

Hôm đó, may mắn sao, mình được chứng kiến một lễ hội lớn cuối năm. Tiếng tụng kinh vang vọng dưới mái chùa cổ, hàng đoàn tín đồ mặc lễ phục trang trọng, tay nâng những mâm lễ ngập tràn hoa trái. Cả Miss Lào năm ấy cũng xuất hiện, giản dị mà rạng rỡ trong chiếc váy truyền thống.

Giữa đám đông nô nức, mình đứng yên rất lâu, lặng lẽ nhìn khung cảnh ấy – như một mảnh thời gian còn sót lại từ những thế kỷ trước.

Thác Kuang Si – Màu xanh của tự do

Đầu giờ chiều, cả nhà mình lên xe trung chuyển để đi Kuang Si – thác nước nổi tiếng nhất Luang Prabang. Đường đến thác, như phần lớn các cung đường ở Lào, gập ghềnh và xóc nảy. Một giờ ngồi xe mà cảm giác như băng qua cả một thời đại.

Dòng nước từ trên cao đổ xuống thành từng tầng, từng tầng, xếp chồng lên nhau như những bậc thềm thiên nhiên. Màu nước xanh ngọc bích trong vắt, ánh lên dưới nắng chiều như những viên ngọc khổng lồ giấu mình trong rừng sâu.

Mình ngồi trên một tảng đá bên hồ, thả chân xuống dòng nước mát lạnh. Những chú cá nhỏ bơi lượn dưới chân, những giọt nước bắn lên mát rượi da thịt.

Không khí trong lành, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng lá xào xạc trong gió. Thoáng chốc, mình cảm giác như mọi lo âu, bộn bề cũng đã trôi đi theo dòng thác ấy – để lại trong lòng chỉ còn sự nhẹ nhõm, trong trẻo.

Ngày cuối cùng khép lại

Trở về từ Kuang Si, hoàng hôn lại rót xuống phố xá Luang Prabang. Những quán ăn bắt đầu sáng đèn, mùi thịt nướng thơm lừng trong không khí se lạnh.

Bữa tối đơn giản – một đĩa bánh cuốn Lào đầy ụ nhân thịt, nóng hổi và thơm mùi gạo mới – khép lại ngày cuối cùng ở cố đô ngủ quên này.

Leave a comment