Nếu mai tôi không còn đi làm nữa, thì …

Đó đúng là một suy nghĩ đáng sợ.

Đáng sợ không phải vì tôi lo lắng về việc sẽ không được nghe tiếng ting ting mỗi tháng nữa (dĩ nhiên vẫn là một thứ đáng lo), nhưng phần nhiều tôi cảm thấy rùng mình khi tự hỏi mình câu hỏi đó, vì tôi cảm thấy mình có một khoảng trống rất lớn không biết phải fill in đoạn “…” như thế nào.

Nếu mai tôi không còn đi làm nữa, thì tôi làm gì? 

Trong khi gần 10 năm nay, chưa bao giờ tôi ngừng nghĩ về công việc. 

Tôi thức dậy với email, đi ngủ với tin nhắn của khách hàng.

Hầu hết những thứ đầu tiên tôi nghĩ đến chính là to-do-list của ngày hôm nay, deadline, preso cho ai, gặp khách hàng nào, có việc gì trên công ty, nhân viên của mình ra sao, cấp trên của mình có kỳ vọng thế nào,… Vạn vạn câu hỏi, không câu hỏi nào lạc khỏi phạm trù công việc. 

Tôi nghĩ mình may mắn – có công việc ổn định, lương đủ sống tốt, được giao nhiệm vụ quan trọng, được tin tưởng, được bận rộn.

Nhưng gần đây, tôi chợt phát hiện ra một sự thật làm mình lạnh người:
Tôi đã để công việc định nghĩa quá nhiều thứ về bản thân.

Tôi thấy mình đáng nể – vì tôi luôn bận.
Tôi thấy mình “được việc” – vì tôi gánh được deadline.
Tôi thấy mình xứng đáng được yêu – vì tôi độc lập tài chính.

Nhưng,

Tôi thậm chí còn không có mối quan hệ cá nhân nào khác ngoài đồng nghiệp và khách hàng, đối tác. 

Nguồn thu nhập chính để tôi có thể “sống” là đến từ công việc này. 

Vậy nên nếu một mai, chẳng may tôi cũng là một trong những người bị ảnh hưởng bởi kinh tế và làn sóng nghỉ việc thì sao?

Chẳng may dù là người có năng lực, nhưng không đánh bại lại được áp lực kinh doanh thì tôi sẽ làm gì? 

Hoặc đơn giản, tôi không còn đủ sức theo kịp guồng quay công việc này nữa thì sao? 

Tôi không đi làm nữa, thì tôi sẽ là ai? 

Câu hỏi đó không đến từ chán ghét công việc. 

Tôi vẫn yêu nghề. 

Tôi vẫn làm việc nghiêm túc, chỉn chu, và biết ơn vì mình còn đang được làm việc mình giỏi.

Nhưng càng làm, tôi càng thấy mình như một cái bóng – chạy theo bảng lương, đánh giá hàng tháng, về KPI, hiệu suất. 

Tôi thấy mình bị điều khiển bởi một chiếc email, một tin nhắn khách hàng, một bảng kế hoạch bị đổi phút chót. Tôi thấy bản thân quên mất mình từng là ai trước khi có công việc này.

Tôi không còn nhận ra cô gái từng thích mặc váy hoa, từng chăm mèo, trồng cây, nấu một bữa cơm cho vui, hay vẽ một bức tranh lúc nửa đêm chỉ để thấy mình đam mê.

Giờ đây, tôi chỉ còn là một người bật máy từ sáng sớm đến tối muộn, trả lời tin nhắn vào cuối tuần, tự thấy mình xấu xí mỗi khi mệt mỏi vì drama công sở, vì họp hành triền miên, vì những con số không phải lúc nào cũng phản ánh hết nỗ lực.

Và tôi sợ – rằng nếu một mai tôi không còn công việc, thì tôi cũng… không biết làm gì. 

Tự dưng thấy trống rỗng.

Không thú vị, không hài hước, không có kiến thức gì mới mẻ, vì cả tôi cũng bỏ bê chính mình. 

Tôi thấy mình mập mạp và trì trệ hơn, mặt nhiều nếp nhăn, chẳng còn dáng vẻ trẻ trung khi mới đôi mươi (cũng đúng, vì tôi đã hơn 30 rồi :D). 

Tôi nhìn vào gương và thấy đôi mắt mình không còn sáng long lanh như trước, nếp nhăn cũng dần hiện theo năm tháng. 

———-

Và … một khoảnh khắc bàng hoàng, khiếp sợ đã trôi qua.

Nhưng chắc cũng nhờ năm tháng chinh chiến trong Agency, tôi có một sự quyết đoán nhất định. Tôi không còn bao nhiêu thời gian để chần chừ nữa. Tôi cần đối mặt với chính câu hỏi này, qua một chuyên mục:
“Nếu mai tôi không còn đi làm nữa, thì…”

Đây là một cách giả định để buộc mình nhìn lại.
Một cách để đặt câu hỏi và dần dần gỡ những lớp vỏ “công việc” đã bao bọc mình quá lâu.

Nếu mai tôi không đi làm nữa, thì tôi còn giữ liên lạc với ai?
Không phải là những mối quan hệ xã giao, mà là những người bạn thật sự?

Nếu mai tôi không đi làm nữa, thì tôi sẽ tự giới thiệu về bản thân như thế nào – khi không còn là “Account Lead?”

Nếu mai tôi không đi làm nữa, thì tôi có thể là một người thất nghiệp – nhưng không thất vọng – được không?

Và còn nhiều, rất nhiều câu hỏi như vậy.

Tôi chưa chắc mình sẽ viết series này trong bao lâu, hay theo một lịch nào cố định.
Tôi chỉ biết là tôi cần bắt đầu, không thể cứ nghĩ mãi mà không làm được, đúng không?

Nếu bạn – dù đang đi làm hay đang tạm nghỉ – cũng từng có những phút giây hụt hẫng như tôi, thì có thể bạn sẽ tìm thấy mình trong vài dòng blog này.

Cám ơn bạn, vì đã đọc tới đây.
Và hy vọng ta sẽ gặp lại nhau trong những bài viết tiếp theo.

One comment

Leave a comment