
Lâu lâu mở lại album ảnh cũ, thấy hình Đài Loan hiện lên như một đoạn phim đã trôi qua mấy năm.
Chuyến đi Đài năm 2017 là lần đầu tiên mình đi du lịch tự túc nhiều ngày cùng bố mẹ – 9 ngày từ Bắc xuống Nam, từ Taipei tấp nập tới Alishan mờ sương, kết thúc ở Anping cổ kính.
Hai năm sau, mình quay lại Đài Loan lần nữa vào cuối 2019 – lần này ngắn hơn, nhưng không còn là để “check-in” nữa. Là để ghé thăm những nơi từng đi qua bằng một tâm thế khác, để chụp lại tấm hình cũ bằng một chiếc máy ảnh mới, để thử tìm lại những hương vị yêu thích của vài năm về trước cùng bạn bè.

Lần đầu tiên mình biết đến Đài Loan là qua những bài báo, những thước phim thời sự trên kênh truyền hình quốc gia. Đó là vào những năm 2005 trở đi, khi mà phong trào đi lấy chồng Đài Loan phát triển mạnh ở nông thôn nước Việt. Nhiều gia đình hay thậm chí là các cô gái sẵn sàng đi làm dâu xứ người với mục đích là để đổi đời, để đỡ đần đời sống vất vả của mẹ cha. Cùng với phong trào “xuất ngoại” lấy chồng, đó cũng là lúc mà các tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên đăng tin ra rả cảnh các cô gái Việt Nam khi qua xứ người thì bị môi giới cho làm vợ của người già, người tàn tật, hoặc tệ hơn là bị đánh đập tàn nhẫn. Đã có người chết vì bị hành hạ dã man, và cũng có người may mắn trốn thoát và đã trở về. Những câu chuyện đó cứ lặp đi lặp lại, nhưng cái nghèo nó còn ám ảnh người ta hơn cả hiểm nguy trước mắt nên vẫn không ít người luôn muốn giành một “xuất” đề được thành con dâu xứ người.
Sau đó câu nói “đi lấy chồng Đài” vừa trở thành một câu nói đùa mỉa mai cho những ai bất chấp tất cả, mà cũng vừa trở thành một nỗi đau cho những người đã biết câu chuyện phía sau của nó. Điều này vô tình cũng khiến đất nước Đài Loan trong tư tưởng của những người trưởng thành sau trào lưu đó trở thành một đất nước thiếu an toàn với những con người rất xấu.
Chỉ tới khi du lịch Đài Loan bỗng chốc nổi bật với những hình ảnh quang cảnh, con người tươi cười rạng rỡ và các thông tin du lịch tích cực xuất hiện đầy trên mạng. Vừa tò mò về đảo quốc nhỏ như chiếc lá lênh đênh trên biển, vừa muốn thử thay đổi một chút bằng chuyến đi tự túc, mình quyết định dẫn bố mẹ làm một chuyến đến xứ Đài vào đầu tháng 4 năm 2017.
Đó là một chuyến đi đầu tiên mà mình đi từ Bắc xuống Nam, từ Đài Bắc, đến Đài Trung, Đài Nam rồi qua Cao Hùng. Hành trình gần 400km, vừa đi vừa nghỉ, rong ruổi trên những chuyến xe, đổi qua không biết bao nhiêu trạm có đôi khi là xe bus, là MRT (tàu điện ngầm), là TRA (xe lửa) hay là HSR (tàu cao tốc).

Lần thứ hai mình trở lại Đài Loan là đầu tháng 11 năm 2019 với hai người bạn. Khác với lần đầu di chuyển liên tục, lần thứ hai nhẹ nhàng hơn vì thời gian có hạn, nên mình cũng chỉ chủ yếu xoay quanh Đài Bắc và những thành phố kề bên. Điểm xa nhất trong chuyến đi thứ hai là đã đến tận Thái Bình Sơn, một ngọn núi toạ lạc tại huyện Nghi lan, Đài Loan.
Nếu có ai hỏi mình có muốn quay lại Đài Loan nữa không, mình chắc chắn vẫn sẽ trả lời là “có.” Nhưng nếu bạn hỏi mình vì sao lại cứ quay lại mãi, thì mình không trả lời được.

Đài Loan không hẳn là đất nước xinh đẹp nhất, cũng không phải là đảo quốc phát triển nhất, ẩm thực cũng chưa chắc là hơn bất kỳ quốc gia nào. Những câu chuyện về cô dâu Việt ở xứ Đài từ năm 2005 vẫn còn xuất hiện mãi cho đến hôm nay, ở một góc khuất nào đó sau ánh đèn hoa lệ chứ không phải đã hoàn toàn thay đổi, nên Đài Loan cũng không phải là nơi tốt đẹp nhất.
Nhưng mà mình vẫn thích Đài Loan.
Mình thích quần đảo nhỏ bé này, nằm lững lơ ở giữa Thái Bình Dương như một chiếc lá nhỏ bé, trôi nổi nhưng kiên định như cách nó đấu tranh cho vị thế chính trị của mình bao nhiêu năm qua.
Đài Loan đem đến cho mình cảm giác cân bằng và hài hoà giữa hiện đại và hoài cổ, đan xen giữa những toà nhà cao tầng kiến trúc công nghiệp là những ngôi nhà cổ kính đậm nét văn hoá Trung Hoa. Giữa những nhà hàng Tây Âu là những chiếc xe bán hàng rong như trong những thước phim Đài Loan mình nhìn thấy từ nhỏ. Cách không xa thành phố là những mảnh xanh rực, nào núi nào rừng, nào sông nào suối. Trong sự vội vã có trật tự, trong sự khép kín có rộng mở, đông người nhưng không chật chội dù là những lúc cao điểm. Có lẽ là Đài Loan phù hợp với tâm tình, với sở thích của chính mình mà làm mình yêu mến.
Nên là mình vẫn muốn quay lại Đài Loan, không chỉ thêm một lần mà còn có lần thứ tư, thứ năm,… nếu có cơ hội và có điều kiện để đi nữa.
Mình dự định sẽ viết chuỗi bài “Du lịch Đài Loan” để ôn lại kỉ niệm xưa. Để tiện theo dõi thì cứ vào mục Menu xem “MyVan’s Travel – Đài Loan” nhe.

