Bài viết này được tổng hợp lại từ những đoạn ghi chép và blog cũ của mình trong hai chuyến đi Đài Loan trước đây (2017 và 2019). Một vài thông tin có thể đã cũ so với hiện tại, nhưng mình giữ nguyên để lưu lại cảm xúc và kỷ niệm ngày đó. Nếu bạn đang chuẩn bị đi Đài, nên kiểm tra lại thông tin mới nhất nha.
—
Năm 2017 – lần đầu tiên đến Đài Loan

Lúc máy bay hạ cánh vào tầm giữa trưa ở sân bay quốc tế Taoyuan, mình bước xuống sân bay ở một nơi hoàn toàn xa lạ, chẳng hiểu chữ nào, nghe xung quanh toàn tiếng không quen – mà không thấy lạc lõng. Có lẽ vì mọi thứ ở Đài Loan đều rất… vừa phải: không quá khác biệt, nhưng cũng chẳng giống hệt nơi mình lớn lên. Như thể đã từng thấy nó đâu đó – trong một bộ phim cũ, hay trong tiềm thức của người Á Đông.
Từ sân bay, mình mua thẻ EasyCard rồi bắt MRT tuyến màu tím về Taipei Main Station – trung tâm giao thông của cả thành phố. Từ điểm trung tâm này, các điểm đến quanh Đài Bắc đều có thể dễ dàng tiếp cận bằng các phương tiện công cộng, hoặc thậm chí chỉ cần đi bộ cũng được.


Lần đầu ăn Din Tai Fung
Din Tai Fung là một chuỗi nhà hàng dimsum nổi tiếng, có xuất xứ từ Đài Bắc, Đài Loan sau đó được mở rộng ra nhiều nước khác như Úc, Trung Quốc, Hồng Kông, Indonesia, Nhật Bản, Malaysia, Singapore, Hàn Quốc, Thái Lan và Mỹ.
Nhà hàng Din Tai Fung được biết tới nhiều nhất với món “xiaolongbao” (hay còn gọi là tiểu lung bao – bánh bao nhỏ nhân thịt, có nước soup nóng bên trong và đựng trong lồng tre nhỏ). Lúc còn ở Mỹ mình có đến xếp hàng một nhà hàng Din Tai Fung ở Seattle, nhưng mà nó đông khủng khiếp quá nên chán nản bỏ cuộc giữa chừng. Nên lần này qua Đài thì phải ăn cho bằng được nhà hàng “chính chủ” nên chấp nhận ngồi ở đây xếp hàng gần 1h để ăn cho bằng được.
Ở bất kỳ nhà hàng Din Tai Fung nào, thực khách có thể theo dõi quy trình làm xiaolongbao trong nhà bếp qua một lớp kính để xem họ làm thế nào. Vừa có cái để giết thời gian (vì ngồi chờ tới lượt mình ăn lâu lắm), vừa có thể biết bánh bao mình sắp ăn được làm ra sao hình thù thế nào. Din Tai Fung ở SOGO Mall chắc chắn không phải là “tiệm đầu tiên” rồi, nhưng lúc đó thực sự mình vừa đói vừa lạ đường, nên mình chỉ search nhà hàng gần nhất để có thể đi bộ qua là được. Tuy nhiên, đến khi được cắn vào cái bánh bé bé mềm mềm đó, phải nó nó sung sướng và hiểu được vì sao người ta có thể chịu chờ đợi như vậy.


Lần đầu đến Quảng trường Tưởng Giới Thạch

Ăn xong thì trời cũng đã dịu nắng, nên gia đình mình bắt đầu đi dạo ở quảng trường Tưởng Giới Thạch – một khoảng không rộng rãi, yên tĩnh giữa lòng thành phố. Ba toà kiến trúc lớn nằm đối xứng nhau: Nhà tưởng niệm, Nhà hát Quốc gia và Phòng hòa nhạc Quốc gia. Nếu đến vào mùa xuân, nơi này rực rỡ trong sắc hồng của hoa anh đào.
Nhà tưởng niệm Tưởng Giới Thạch, đúng như tên gọi, là nơi tưởng nhớ nhà chính trị gia và nhà quân sự nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc cận đại, cũng là người có công lớn với quốc đảo Đài Loan.

Khu tưởng niệm này được xây dựng trong một công viên rất rộng – người ta cũng gọi luôn là công viên Tưởng Giới Thạch cho dễ nhớ. Vào mùa hoa anh đào, khuôn viên này đẹp đến mức chỉ cần ngồi một góc yên tĩnh cũng có thể ngắm được từng đợt gió lùa qua tán hoa rơi nhẹ xuống nền gạch.
Ngay bên cạnh nhà tưởng niệm là Nhà hát Quốc gia và Phòng hoà nhạc Quốc gia. Hai toà nhà này được hoàn thành vào năm 1987, trở thành những landmarks nổi bật ở phía Nam và phía Bắc của quảng trường, trong khi Nhà tưởng niệm nằm ở phía Đông. Du khách đến tham quan thường sẽ kết hợp luôn cả ba công trình này – vì chúng chỉ cách nhau vài bước chân.

Hai toà nhà nghệ thuật này là những cơ sở biểu diễn hiện đại đầu tiên được xây dựng ở châu Á. Dù là công trình thời hiện đại, nhưng vẫn giữ nguyên nét kiến trúc truyền thống cung đình Trung Hoa – mái ngói uốn cong, cột đỏ, lan can trắng. Mỗi toà nhà có sân khấu đủ rộng để tổ chức ít nhất hai sự kiện cùng lúc, và các buổi biểu diễn ngoài trời vẫn thường xuyên diễn ra ở quảng trường. Bên trong có thư viện, phòng trưng bày nghệ thuật, nhà hàng, cửa hàng lưu niệm… và cũng là nơi tiếp đón các nghệ sĩ, nhà lãnh đạo hay quan chức quốc tế khi cần.
Taipei 101
Taipei 101, toà tháp từng giữ danh hiệu cao nhất thế giới suốt nhiều năm, đến nay vẫn là biểu tượng hiện đại nhất của Đài Bắc. Đứng dưới chân tháp nhìn lên đã đủ choáng ngợp. Nhưng lần đầu tiên mình thấy Taipei 101 lại không hề lung linh như trong ảnh – vì hôm đó trời mưa, mây phủ kín, chỉ thấy toà nhà cao cao lấp ló giữa màn sương.
Thật ra mỗi lần mình nhìn thấy Taipei 101 đều là… từ xa. Thường là từ một góc đường nào đó, hoặc từ trên cao nhìn xuống – toà nhà ấy luôn là 1 điểm nhấn, cứ nhìn vào là biết mình đang ở Đài Bắc.




Lần đầu leo Núi Voi (Elephant Mountain)
Gần Taipei 101 là núi Voi (Elephant Mountain) – điểm ngắm hoàng hôn nổi tiếng bậc nhất ở Taipei. Đường leo không dài, nhưng có rất nhiều bậc thang. Đi tầm 20–30 phút là tới các bệ ngắm cảnh, từ đó có thể nhìn toàn cảnh thành phố và thấy Taipei 101 đứng sừng sững giữa khung trời.
Nếu đi vào buổi chiều tối, ngồi chờ ánh mặt trời lặn sau các toà nhà, rồi nhìn đèn thành phố dần sáng lên – sẽ hiểu vì sao người ta hay gọi Taipei là “thành phố của hoà trộn”. Giữa cổ kính và hiện đại, giữa thiên nhiên và đô thị, giữa những người đi nhanh và những người thích đứng yên.


Núi Voi – gọi núi chớ leo cũng hông vất vả lắm *khụ*
Thực tế đường đi không khó, bạn chỉ cần leo mấy trăm bậc thang là đến đỉnh núi sồi. Thấy người ta khuyên nên đi vào hoàng hôn để ngắm được Taipei lúc chiều tà đẹp nhất mà thôi cứ tự canh thời gian mà đi nha. Đi lúc nào chụp hình cũng đẹp.
Ở lại khu phố thị Ximending
Ximending là khu phố đi bộ sôi động và trẻ trung nhất ở Taipei. Đèn neon sáng rực, người đi lại tấp nập, các quán ăn, trà sữa, shop thời trang chen nhau san sát. Mình đến vào buổi tối và khi trở lại vào năm 2019, mình ở khách sạn trong đây luôn – Buổi tối thì có thể thoải mái ăn vài món lặt vặt như gà chiên, bánh trứng, vừa mua thêm ly sữa tươi trân châu đường đen rồi lang thang lượn vài vòng. Buổi sáng thì nhiều hàng quán nên không lo chiếc bụng đói. Ximengding là nơi có không khí vừa náo nhiệt, vừa vui mắt, nhưng lại không làm người ta thấy ngộp.



Những ngày mưa và phố cổ Jiufen mờ sương
Ngôi làng Jiufen nhỏ nhắn và xinh đẹp cách thành phố Đài Bắc (Taipei) khoảng 50km và nếu di chuyển bằng phương tiện công cộng thì mất khoảng gần 2h tính luôn cả việc đi xe lửa từ Taipei đến Ruifang, rồi từ Ruifang đón xe bus đi Jiufen.

Ngày xưa khu vực này chỉ có vài hộ gia đình đến đây khai hoang và sinh sống. Mỗi lần đến ngày yêu cầu trợ cấp từ chính phủ, họ sẽ yêu cầu “cửu phần” nghĩa là cần “chín phần” trợ cấp. Sau đó để cho tiện, người ta gọi luôn đây là thị trấn Cửu Phần. Vào năm 1893, có người phát hiện mỏ vàng ở Jiufen thì đồng thời cơn sốt đào vàng cũng trở nên ầm ĩ. Thế là từ chín hộ tăng lên thành mười hộ, mười một hộ, và tăng dần theo cấp số nhân. Nhờ có cơn sốt vàng và nhiều người di cư đến đây khai hoang và phát triển, ngôi làng càng ngày càng thịnh vượng. Ngày nay Jiufen không còn là mỏ vàng nữa, nhưng vẫn có những vết tích, toà nhà được xây dựng từ đó đến nay vẫn được bảo tồn.



Từ Taipei đi đến Jiufen có thể đi về trong ngày, nhưng nếu muốn cũng có thể ở lại khách sạn ở ngay bên trong Jiufen.
Khi đến làng Jiufen thì không ai có thể bỏ qua khu phố cổ Jiufen (Jiufen Old Street), có thể gọi đó là thiên đường ăn uống của miền Bắc Đài Loan cũng được. Khu phố cổ Jiufen thực chất là những con hẻm chật hẹp nối với nhau thành đường, hai bên là các quầy hàng bán thức ăn, quán trà sữa, cửa hàng lưu niệm hay là những cửa hàng gốm san sát cạnh nhau. Nếu bạn tưởng tượng khu phố cổ là một nơi yên tĩnh thì…nhầm rồi. Phố cổ Jiufen đông nghịt người qua lại, luôn rộn ràng đầy ấp tiếng nói cười rộn rã từ sáng đến tối, và cả mùi thức ăn thơm phức quẩn quanh nơi đầu mũi.
Tuy cả hai lần đến Jiufen đều là vào ngày mưa, nhưng mình được trải nghiệm cả cảnh đêm và ngày, cái lạnh của tháng 3 và tháng 11, của những cơn mưa phùn lại khiến những chiếc bánh khoai nướng nóng hổi trên phố nhỏ, những hàng trà thơm nghi ngút khói… trở nên ấm áp lạ thường.




Chùa Guandu (關渡宮)

Chùa Guandu – một trong những ngôi chùa cổ nhất của Đài Loan. Cách đi cũng khá đơn giản: từ Taipei Main Station đi Red Line hướng Tamsui, tới trạm Guandu thì xuống. Từ đó có thể đi bộ thêm tầm 1km nữa là đến, hoặc chờ xe buýt số 23 hay 35 (chờ hơi lâu chút xíu, 15–20 phút).
Lúc còn trẻ còn khoẻ mình chọn đi bộ, vừa để tiết kiệm thời gian chờ xe, vừa được thong dong giữa khu dân cư yên tĩnh. Bây giờ quay lại thì cũng … chưa biết haha. Nhưng mà nhớ là con d0ường không quá dốc, vỉa hè rộng và sạch, đi trong lành mà thấy nhẹ lòng hẳn.
Chùa Guandu nằm dựa lưng vào núi, hướng mặt ra sông, mang theo một vẻ đẹp thanh tịnh. Mình đến lúc chùa chưa đông khách, nên tha hồ ngắm nghía từng chi tiết trên mái ngói – vốn là phần mình mê nhất khi đi chùa ở Đài Loan.
Người ta gọi nghệ thuật trang trí mái chùa này là jiannian – nghĩa đen là “cắt và dán,” nhưng thực tế thì công phu hơn nhiều. Những con rồng rực rỡ, những bông hoa rực màu, cả các tích truyện xưa cũ – tất cả đều được tạo nên từ mảnh sành, mảnh sứ nhỏ tí hon. Nghệ nhân phải làm việc cả trong nắng lẫn gió, từng bước gắn kết các chi tiết lại để dựng thành một tác phẩm chạm khảm ba chiều sống động.




