
Đến Chiayi – bằng một chuyến tàu chậm
Mình đến Chiayi bằng tàu hỏa. Không phải tàu cao tốc THSR hiện đại, mà là tàu nội địa Taiwan Railway (TRA) – chậm hơn, nhưng nhìn ngắm được nhiều hơn. Từ Taipei Main Station, tàu đi về hướng Nam, băng qua những thị trấn nhỏ, đồng lúa bạt ngàn, những mái nhà thấp thoáng sau rặng cây, tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray gợi nhớ về những thước phim châu Á cũ – có chút hoài niệm.
Chuyến đi mất khoảng 3 tiếng rưỡi đến 4 tiếng. Nếu ai cần tiết kiệm thời gian thì có thể chọn tàu cao tốc HSR – nhanh gấp đôi, chỉ hơn 1 tiếng rưỡi là đến nơi. Nhưng với mình, đôi khi cái chậm mới giúp người ta thấy được nhiều hơn.
Chiayi là thành phố nhỏ thuộc tỉnh Chiayi, nằm ở vùng đồng bằng phía Tây Nam Đài Loan. Ngày xưa, vào cuối triều nhà Thanh, nơi đây từng được gọi là Kagee, và sau đó là Kagi trong thời kỳ Nhật Bản cai trị. Chiayi có khí hậu ôn đới ẩm ấm áp quanh năm. Đợt mình đi, thời tiết lên tới 30 độ C – chênh lệch rõ rệt so với Đài Bắc đang mát mẻ chỉ khoảng 16–20 độ.
Mình ghé Chiayi vì đây là cửa ngõ để đi núi Alishan. Nhà mình chọn nghỉ 2 đêm ở đây, vừa để tham quan, vừa nạp lại năng lượng cho hành trình lên núi sắp tới.
Khi tàu dừng ở Ga Chiayi, mình bước ra, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây nhẹ tênh, ít bụi, ít tiếng còi. Không ai vội, không ai chen lấn.

Buổi sáng: Đi dạo cùng tiếng chuông chùa
Điểm đến đầu tiên là City God Temple – ngôi đền cổ được xây dựng từ năm 1715, là trung tâm tín ngưỡng lâu đời của thành phố. Người dân đến cúng bái trong yên lặng, không có tiếng máy ảnh, không có tiếng tour guide. Không gian nhuộm sắc đỏ, mùi nhang thơm phảng phất.
Phần đặc biệt nhất của đền là hệ mái vòm truyền thống, uốn lượn như dải lụa, được trang trí bằng nghệ thuật jiǎnniàn – mosaic màu sắc sặc sỡ. Nếu bạn tinh ý, có thể đi lên tầng lầu phụ bên hông đền để ngắm mái vòm từ trên cao – một góc nhìn vừa khác vừa đẹp.

Sau đó, mình đi bộ đến Jiu Hua Shan Dharanimdhara Temple – ngôi chùa bảy tầng, mỗi tầng thờ một vị thần khác nhau. Mình không đọc được chữ Hán, nhưng không sao. Có những nơi không cần hiểu, chỉ cần cảm.
Mình cứ thế bước lên từng tầng. Mỗi bậc thang như đưa mình rời xa tiếng xe cộ. Ở những tầng cao, chỉ còn tiếng chuông gió và tiếng gió thật. Mái chùa ở đây khác biệt hẳn – không có rồng, không có phượng, mà là 12 tượng linh thú xếp đều hai bên mái. Theo tư liệu, ngày xưa ở Trung Quốc chỉ những công trình quan trọng như đền thờ, cung điện mới được phép trang trí như vậy. Ngôi chùa này tuy nhỏ, nhưng lại mang đậm dấu ấn tôn nghiêm và trang nhã.



Buổi chiều: Mùi gỗ Hinoki và ký ức tàu cũ

Bạn có xem Naruto không? Nếu ở làng Lá, người ta truyền nghề ninja, thì ở Chiayi này có Làng Mộc – Hinoki Village – nơi tổ tiên truyền lại nghề… đốn cây. (Mà cây to hơn cả cái lá, nên coi bộ nghề cũng “khó nhằn” không kém.)
Hinoki Village từng là ký túc xá của kỹ sư Phòng Lâm nghiệp Chiayi dưới thời Nhật. Nay được cải tạo thành một khu văn hóa gồm nhà gỗ, tiệm thủ công, quán cà phê, và khu triển lãm nghệ thuật.
Sau bữa trưa đơn giản với mì khô và rau cải xào ở quán nhỏ gần chùa, mình dạo bộ đến đây. Mùi gỗ Hinoki thơm nhẹ trong nắng, mái ngói cũ rêu phong, người đi bộ nhẹ nhàng như không muốn phá vỡ bầu không khí. Một bác bảo vệ thấy mình đứng lơ ngơ còn mỉm cười gật đầu chào – chuyện nhỏ thôi, nhưng làm mình thấy dễ thương cả buổi.ỏ.

Mùi gỗ Hinoki thơm nhẹ trong nắng, những căn nhà lợp mái cổ xưa, vài cửa tiệm bán đồ thủ công, vài quán cà phê xinh xắn… Không quá đông khách. Mọi người đi lại chậm rãi. Một bác bảo vệ mỉm cười gật đầu chào khi mình lỡ đứng chắn đường.
Cuối buổi chiều, mình vòng về Alishan Forest Railway Garage Park – khu bảo tồn các toa tàu từng hoạt động trên tuyến Alishan. Có toa đã gỉ sét, có toa còn nguyên lớp sơn cũ. Những chiếc tàu này không còn lăn bánh, nhưng mỗi toa là một ký ức khổng lồ.


Buổi tối: Bội thực ở chợ đêm… mà vẫn muốn ăn nữa
Khi trời sụp tối, mình lần theo Google Maps đến Wenhua Night Market – khu chợ đêm sầm uất nhất Chiayi. Nhưng lạ một điều: đông mà không ồn, náo nhiệt mà không hối hả. Dường như ngay cả việc đi chợ đêm ở đây cũng mang một nhịp điệu thong dong.
Chợ nằm dọc đường Wenhua, ban ngày là phố buôn bán quần áo, tối đến trở thành thiên đường ẩm thực. Khu chợ được chia làm hai nhánh, cắt nhau ở một đài phun nước trung tâm.
Từ khoảng 6 giờ chiều đến 1-2 giờ sáng, chợ đêm bày bán đủ món: bánh gạo A-An, mì lươn chiên giòn, bún súp lúa gỏi của Kuo, đậu phụ thối, hồ lô trái cây, và các loại trà sữa, đồ uống vị ngọt. Mình đã thử gần hết mọi thứ (trừ đậu phụ thối – xin lỗi, mình còn yếu lòng). Dù bụng no căng, vẫn muốn… ăn thêm.




Chiayi không rực rỡ, không phải điểm hot, không lên top trending. Nhưng chính vì thế mà nơi này giữ được vẻ thật thà, ấm áp.
Ở đây không cần gấp. Không cần tranh nhau check-in. Không cần gồng mình “du lịch cho đủ”. Chỉ cần một ngày thong dong đi bộ, ngắm đền chùa, ngửi mùi gỗ cũ, ăn vặt giữa đêm, và lặng nhìn toa tàu cũ nằm yên dưới nắng.
