
Ngày 1 – Đường lên núi và đêm lạnh teo người
Từ Chiayi, gia đình mình đi theo tour 2 ngày của KKDay – dịch vụ sắp xếp rất gọn gàng từ xe đưa đón, khách sạn cho đến vé tàu rừng. Vì Alishan nằm trên núi cao, việc tự đi khá vất vả, phải đổi nhiều lần xe buýt hoặc tàu, đặc biệt là càng vất vả hơn nếu mang theo hành lý lớn hoặc đi cùng người lớn tuổi. Quan trọng hơn nữa, nếu không ở lại qua đêm thì gần như không thể ngắm được bình minh, vì không có chuyến xe nào đi kịp từ chân núi lên đỉnh vào sáng sớm cả. Vậy nên việc đặt tour là một lựa chọn hợp lý và nhẹ đầu hơn nhiều.

Khách sạn mình ở là Yingshan Hotel, nằm ngay gần trạm tàu Zhushan Line và khu ăn uống chính của Alishan. Phòng sạch sẽ, tiện nghi cơ bản, nhưng không có máy sưởi – điều mà mình chỉ nhận ra khi trùm chăn đến tận mũi mà vẫn run cầm cập. Đêm đó trời lạnh thấu xương, sương mù lùa vào cả hiên phòng. Mình vẫn nhớ rõ cảm giác nằm co ro trong chăn, không cần bật đèn ngủ mà cả phòng vẫn sáng lờ mờ nhờ… ánh trăng hắt qua sương trắng.


Ngày 2 – Dậy sớm ngắm… sương
3 giờ 30 sáng, điện thoại reo inh ỏi. Mình bật dậy, khoác áo, đội nón, vừa ngáp vừa lật đật chạy ra trạm tàu gỗ cổ Zhushan Line – nơi đưa du khách lên gần đỉnh núi để đón bình minh Alishan.
Trời vẫn tối, sương mù dày đặc, không khí im ắng đến lạ. Ai cũng đi lại nhẹ nhàng, nói chuyện khẽ như sợ làm vỡ mất sự thiêng liêng của một khoảnh khắc chưa đến.
Nhưng rồi… mặt trời không lên. Hoặc đúng hơn là có lên, nhưng không ai thấy gì – vì sương phủ kín đặc. Giơ tay không thấy nổi ngón tay mình.
Sáng đó mình nhớ rất rõ: bố mình mới bắt đầu đam mê nhiếp ảnh, mang theo đủ thứ máy móc, từ máy chính, máy phụ đến filter cho máy. Mà lại… quên mang tripod. Vậy là mình có một pha “marathon” nhớ đời: vừa chạy ngược dốc về khách sạn lấy tripod, vừa chạy ngược lại thật nhanh sợ lỡ chuyến tàu. Có thể là nói mình phải chạy thở hổn hển ấy.

Trên đỉnh, mình bắt gặp một hàng người xếp hàng chờ mặt trời mọc – mỗi người một chiếc chân máy, không ai nói nhiều nhưng ánh mắt thì như đồng đội lâu năm. Bố mình cũng lập tức hoà nhập với “đồng bọn nhiếp ảnh”, không cần ngôn ngữ, chỉ cần ánh nhìn là hiểu: dựng tripod đi ông bạn!
Mình còn giữ tấm hình ghi lại hàng dài chân máy sừng sững trong màn sương – như thể tất cả đều đang chờ điều gì đó thật thiêng liêng. Mà rồi, mặt trời lên lúc nào không ai hay. Sương không tan. Không một tia sáng lọt qua được màn mây trắng mù mịt.



Lỡ chuyến về, được chuyến đi bộ
Vì quá mải chờ mặt trời, cả nhà mình… lỡ mất chuyến tàu về lúc 6:30 sáng. Khi nhận ra thì đã quá muộn – không còn chuyến nào khác trong buổi sáng. Đành phải đi bộ 3km từ đỉnh núi xuống lại khu trung tâm.
Nhưng hóa ra, đi bộ trong rừng Alishan không phải là hình phạt – mà là phần thưởng.

Đường đi rợp bóng thông cao vút, gió nhẹ, sương tan dần. Lối đi được lát gỗ sạch bóng, ven đường là hoa dại, rêu xanh, thỉnh thoảng còn thấy hoa mộc lan nữa.

Không ai nói gì nhiều. Mỗi người trong nhà mình đi một đoạn rồi lại dừng chụp hình, thở, ngắm cảnh. Có lẽ những chuyến đi đẹp nhất là khi không vội vã, không quá kỳ vọng, và… lỡ một nhịp nào đó.


Một vài thông tin cho bạn:
🌄 Tại sao nên ở lại Alishan ít nhất 1 đêm?
- Bình minh Alishan là điểm thu hút nổi bật – nhưng chỉ thấy được khi ở lại qua đêm.
- Không có phương tiện công cộng nào đưa bạn từ Chiayi lên kịp đỉnh núi trước bình minh.
- Trên núi rất lạnh, kể cả mùa hè – nhớ mang áo ấm dày, tất, mũ len nếu có.
🛤 Cách đi đến Alishan
- Từ Taipei → Chiayi
- Tàu HSR (cao tốc): khoảng 1.5 tiếng
- Tàu TRA (thường): khoảng 3.5–4 tiếng
- Từ Chiayi → Alishan
- Tự túc: Xe buýt hoặc kết hợp tàu + xe buýt (phải đổi tuyến)
- Tour: Combo 2 ngày từ KKDay/Klook có đưa đón, vé tàu, khách sạn
👉 Tham khảo tour KKDay
🏨 Về khách sạn
- Khách sạn ở Alishan rất giới hạn, đặc biệt vào mùa cao điểm (hoa anh đào tháng 3–4, lá đỏ tháng 10–11) nên phải đặt trước vài tuần.
- Nên chọn khách sạn gần Zhushan Station hoặc trung tâm khu du lịch để tiện đi lại.


Welcome 🤗 To Alishan.
LikeLike
Thanks, I love the scenery of Alishan ☺️
LikeLiked by 1 person