Ngày thứ 7 trong hành trình Đài Loan – mình đặt chân đến Kaohsiung (Cao Hùng), thành phố lớn thứ hai của hòn đảo này, nổi tiếng với cảng biển, nhịp sống chậm rãi và khí hậu nắng gió. Một ngày ở đây không dài, nhưng cũng đủ để thấy rõ nét quyến rũ rất riêng của vùng đất này – vừa có biển, có sông, lại có chút gì đó cổ điển, trầm mặc mà không cũ kỹ.
Điểm 1: Sihziwan Bay – ngó biển một chút rồi đi
Sáng sớm, mình ghé qua vịnh Sihziwan (Sizihwan Bay) – một bãi biển cát trắng trải dài nằm giữa Wanshou Shan và đảo Chichin. Đẹp thì có đẹp, nhưng vì không có thời gian tắm biển nên chỉ đứng ngó nghiêng một chút, hít hà mùi muối mặn của gió biển rồi đi tiếp. Kaohsiung có gì đó khiến mình thấy giống Nha Trang – cũng gió biển, cũng trời xanh, cũng những con đường ven biển rộng rãi… chỉ là mình không có đủ thời gian để thảnh thơi.


Điểm 2: Lãnh sự quán Anh tại Takao – lên dốc nửa chừng thì quay đầu
Mình vốn rất thích các công trình kiến trúc cổ, nên háo hức lắm khi biết British Consulate at Takao được xây từ năm 1865, lại tọa lạc ở một ngọn đồi nhìn thẳng ra vịnh biển và cảng Kaohsiung. Tuy nhiên, đúng lúc mình đến thì… tòa nhà đang được che lại để trùng tu, chỉ hở một chút xíu phần mái.
Leo được nửa đường thì nhìn lên thấy toàn là màn chắn, tự dưng mình dừng lại. Nghĩ đi nghĩ lại – thời gian thì không có nhiều, trời thì nắng chang chang, cái mình muốn xem thì bị che mất… Thế là quyết định quay đầu là bờ. Nhưng cũng không tiếc đâu – vì khúc đường lên rất đẹp, uốn lượn quanh núi như một thước phim cũ. Mình đứng chụp vài tấm hình rồi thầm bảo: “Thôi, hẹn dịp khác, nếu có.”

Điểm 3: Love River – sông Tình yêu và công viên bên bờ
Nghe tên Love River là đã thấy lãng mạn rồi. Sông Tình Yêu chảy xuyên qua trung tâm Kaohsiung, như một mạch sống nối liền nhịp đô thị và hơi thở thiên nhiên. Công viên ven sông được thiết kế rất nên thơ – có đường đi bộ, băng ghế dài, cây xanh, và nhiều cặp đôi dắt tay nhau dạo mát.
Mình không có người yêu đi cùng, nhưng cũng chẳng buồn – vì sông vẫn đẹp, gió vẫn mát, cà phê ven sông vẫn thơm. Chậm rãi đi dọc con đường ven sông này là một trải nghiệm rất dễ chịu.




Điểm 4: Nhà thờ Holy Rosary – tĩnh lặng giữa phố thị
Holy Rosary Cathedral là nhà thờ Công giáo cổ nhất ở Đài Loan, được xây dựng từ năm 1860 và mang đậm kiến trúc Gothic pha lẫn Romanesque. Tòa nhà không quá đồ sộ, nhưng trang nhã và rất tinh tế. Mình đến đúng lúc nhà thờ đang vắng người, nên có thể thong thả ngắm từng ô cửa kính màu, từng họa tiết trần vòm – cảm giác vừa tôn nghiêm, vừa rất dịu dàng. Một chốn dừng chân nhẹ nhàng giữa thành phố đầy nắng.



Điểm 5: 85 Sky Tower – “Ơ kìa, nhà thì ở sau, cả nhà nhìn đi đâu thế?”
Chốt ngày bằng một kiểu ảnh “đặc sản” – check-in cùng tòa nhà 85 tầng Sky Tower, biểu tượng cao nhất Kaohsiung. Mình bật cười khi xem lại ảnh: cả gia đình đứng tạo dáng nghiêm túc, mà… không ai nhìn về phía tòa nhà. Ủa? Vậy là mình có một bức ảnh đẹp – mà không ai biết đang chụp cái gì.

Một ngày ở Kaohsiung trôi qua rất nhanh, nhưng đủ để mình cảm nhận: đây là một thành phố biển có chiều sâu – không ồn ào, không cố gắng làm nổi bật, nhưng lại để lại dư vị rất rõ trong lòng. Nếu có cơ hội quay lại, mình sẽ dành nhiều thời gian hơn – để đi thuyền trên Love River vào buổi tối, để leo lên lãnh sự quán khi không còn che chắn, và để thật sự ngâm mình trong nắng gió của Kaohsiung.
