Fo Guang Shan – tĩnh lặng giữa ngàn tượng Phật 

Kaohsiung có nắng. Nhưng Fo Guang Shan – Phật Quang Sơn thì có bình an.

Sáng sớm, mình rời trung tâm thành phố để đến Phật Quang Sơn – tu viện Phật giáo lớn nhất Đài Loan, cũng là một trong bốn “ngọn núi vĩ đại” của Phật giáo hiện đại ở xứ này. Chuyến xe buýt 8010 khởi hành lúc 6g45 sáng từ trạm gần Kaohsiung Station, mất khoảng hơn 1 tiếng rưỡi – vừa đủ để mình ngủ gà ngủ gật, vừa đủ để chuyển từ phố thị ồn ào sang một không gian hoàn toàn khác.

Fo Guang Shan không chỉ là một điểm tham quan – mà là một trải nghiệm.


Ở đây, bạn sẽ đi giữa những hàng tượng Phật khổng lồ, những mái chùa uốn cong tinh xảo, những bậc thang dẫn lên điện thờ nơi không ai nói chuyện to, nhưng ai cũng dừng lại thật lâu. Cảm giác như thời gian chậm lại.

Tu viện và Bảo tàng – hai phần, một hành trình

Fo Guang Shan được chia thành hai khu vực chính:

  • Khu chánh điện (Monastery): là tu viện truyền thống – nơi có tượng Phật, khu sinh hoạt của các sư thầy và thiền sinh.
  • Bảo tàng tưởng niệm Phật (Buddha Memorial Center): hiện đại hơn, nơi lưu giữ xá lợi Phật và có bức tượng Phật ngồi cao gần 108 mét, sừng sững giữa trời.

Từ khu tu viện đến khu bảo tàng cách nhau gần 2km, có shuttle bus chạy mỗi 10–15 phút (giá chỉ NT$20). Nên đi nhé, vì vào được khu bảo tàng là bạn vẫn còn phải… đi bộ rất nhiều.

Cả ngày ở Fo Guang Shan – mình không nói quá ba câu. Một phần vì… không biết nói gì, phần khác vì thật sự chẳng cần. Chỉ đi bộ, nhìn ngắm, và thấy trong lòng có một khoảng trống rất lặng, rất nhẹ, rất cần thiết.

Nghe đâu có người dành đến ba ngày để thiền ở đây. Mình thì chỉ có một ngày thôi, nhưng là một ngày quý giá.

Điểm cuối ở Đài Nam – những tàn tích kể chuyện

Hành trình kết thúc tại Đài Nam (Tainan) – thành phố cổ nhất của Đài Loan, và cũng là nơi đậm đặc lịch sử nhất. Một ngày ngắn ngủi ở đây, mình chọn đi “sương sương” ba nơi, nhưng nơi nào cũng khiến mình dừng lại rất lâu để chụp, đọc, và tưởng tượng về một thời đã qua.

Điểm 1: Pháo đài Anping (Zeelandia)

Được người Hà Lan xây từ thế kỷ XVII, pháo đài này từng là trung tâm chiến lược quan trọng để kiểm soát thương mại Đông Á. Ngày nay, nó chỉ còn lại vài bức tường gạch đỏ và một đài quan sát nhỏ, nhưng khi đứng giữa không gian này, bạn sẽ cảm nhận được dòng chảy lịch sử mạnh mẽ không cần lời giới thiệu.

Nơi đây khiến mình nhớ lại cảm giác đứng trong những thành cổ ở châu Âu, chỉ khác là… nắng châu Á thì gay gắt hơn nhiều.

Điểm 2: Anping Old Street

Ngay gần pháo đài là khu phố cổ Anping – con đường nhỏ lát đá, đầy các hàng quán bán kẹo mạch nha, trà thảo mộc và những món lưu niệm thủ công. Người bán niềm nở, khách đi bộ thong thả. Nếu đã đi chợ đêm Đài Bắc rồi, bạn sẽ thấy Anping mang chất xưa và trầm hơn – như một cuốn nhật ký ố vàng lật lại.

Điểm 3: Anping Treehouse (Tait & Co. Merchant House)

Nơi kết thúc hành trình của mình là một nơi rất đặc biệt – Anping Treehouse. Một kho chứa hàng cũ của công ty thương mại Tait & Co., bị bỏ hoang và sau đó bị… một cây đa nuốt trọn. Cây không chỉ mọc xuyên qua mái nhà, mà còn ôm trọn cả tường, cả cửa. Thiên nhiên và con người, trong một cuộc giao hòa không cần phép màu.

Tạm biệt Đài Loan – lần 1

Bởi vì mình còn quay lại Đài Loan thêm 1 lần nữa vào năm 2020, nhưng những chuyện của năm đó – mình hẹn trong 1 blog post khác. 

Leave a comment