Bình Định, 2022 và 2025

Năm 2025 có quá nhiều đổi mới, đặc biệt là việc sáp nhập các tỉnh thành – điều mà không phải ai cũng thấy vui. Trong đó có cả Bình Định. Theo thông tin mình đọc được, Bình Định sẽ không còn giữ nguyên tên gọi sau khi quá trình sáp nhập hoàn tất.

Với mình, Bình Định không gắn liền với tuổi thơ – vì mình sinh ra ở Sài Gòn. Nhưng mình vẫn là đứa con mang trong mình “dòng máu” Bình Định. Ba mẹ mình đều là người gốc Tây Sơn, nói tiếng Bình Định, ăn bánh tráng chấm nước mắm đúng kiểu Bình Định. Nên khi nghe tin đó, mình có hơi hụt hẫng một chút xíu. Cảm giác như một phần gốc gác của mình tự nhiên biến mất.

Lần gần nhất mình về quê là năm 2022 sau khi Covid đã suy giảm. Thời gian trôi qua nhanh thiệt.

Lẽ ra mình đã phải viết về chuyến đi này từ sớm, chứ không phải để đến tận bây giờ. Nhưng chắc vì sắp tới mình lại có chuyến về quê năm 2025, nên đột nhiên mình muốn viết gì đó về Bình Định của những lần đã nhớ. Vì ở “tuyến thời gian 2025”, mình sẽ không còn tên gọi “Bình Định” nữa.


Chuyến đi của năm

Năm 2022, ba mẹ mình có dịp họp đồng hương, họp lớp – lần họp mà ba mẹ bảo rằng: “Không về kỳ này, chắc lần sau chẳng còn mấy người tới được nữa.” Cùng năm đó, mẹ mình không may bị té, dẫn đến gãy xẹp xương sống. May mắn là không cần mổ, chỉ phải nằm một chỗ hơn hai tháng để xương liền lại. Nhưng người già mà đã gãy xương rồi thì khó mà trở lại như cũ.

Sau nhiều lần cân nhắc, mình quyết định đưa mẹ về quê bằng tàu lửa. Dù đi máy bay thì chỉ mất hơn một tiếng, nhưng mình không ngại thời gian – chỉ ngại… bị delay 😅. Đi tàu thì có phòng riêng, có giường nằm. Dù trễ giờ cũng không sao, mẹ mình vẫn có thể nằm nghỉ thoải mái.

Vậy là hai mẹ con ra ga Sài Gòn, bắt chuyến tàu đêm về ga Diêu Trì, thành phố Quy Nhơn. Từ ga, đi thêm 40km là về đến Phú Phong – quê của ba mẹ. Ba mình nằm trong ban cán sự lớp nên đã đi từ trước, thành ra chuyến tàu xuyên đêm hôm ấy chỉ có hai mẹ con thôi.

Hai mẹ con thức dậy vào sáng sớm trên tàu

Tuyến ký ức xập xình

Nói đến tàu lửa thì chắc cũng mười mấy năm rồi mình chưa đi. Lúc đặt vé mà còn bỡ ngỡ không nhớ nhà ga ở đâu. Ký ức gần nhất là từ hồi lớp 5 hay lớp 6 – cũng theo mẹ về quê đám tang người thân. Mình vẫn nhớ lúc đó, đối diện mẹ con mình là một ông già cứ nằng nặc đòi coi bói cho mẹ. Ổng nói gì thì mình không nhớ rõ, chỉ nhớ là mình nằm vắt vẻo trên đùi mẹ – và đó là cái êm nhất trần đời. Thời đó làm gì biết gì đến ghế nệm, điều hòa hay giường nằm – chỉ cần có mẹ là đủ rồi.

Lớn lên, đi làm, biết ưu tiên trải nghiệm và biết chăm cho mẹ hơn, mình đặt vé khoang VIP – chỉ có hai giường. Mình còn quay lại một video trên TikTok về chuyến tàu đó, và đến giờ video ấy vẫn thi thoảng viral lại vào dịp hè. Dễ thương ghê.

Thật ra, khoang VIP không có gì quá đặc biệt – ngoài việc riêng tư hơn, sạch sẽ hơn, giường nằm rộng rãi. Còn lại thì tàu vẫn lạch cạch xập xình như bao chuyến tàu khác. Thi thoảng nghe tiếng loa thông báo đến ga nào đó, hoặc tiếng rao bán đồ ăn lúc nửa đêm – quen thuộc mà vui.


Phú Phong – gần hơn mình tưởng

Mình nhớ ấn tượng đầu tiên khi bước xuống ga Diêu Trì là cái nắng khô rát của miền Trung vào đầu tháng 9. May sao không mưa, nhưng cái nắng này thì đặc trưng vô cùng – không giống với cái oi ẩm của Sài Gòn. Nơi này yên bình hơn mình tưởng. Tiếng nói xứ Nẫu vang lên khắp nơi – không lớn không nhỏ, vừa đủ thân quen. Hồi còn nhỏ, về đây mình không hiểu họ đang nói gì, giờ thì nghe mồn một, thấy vui lạ lùng.

Từ ga, hai mẹ con đón xe về Phú Phong – nơi ba mẹ mình sinh ra, lớn lên. Cách Quy Nhơn chừng 40km. Nếu ở Quy Nhơn đã thấy yên bình, thì Phú Phong lại càng tách biệt hơn. Không phải vì thiếu phát triển – thực ra mọi thứ đều đủ đầy – mà vì không gian rộng, cây xanh nhiều, nhà cửa thưa thớt, ngăn cách nhau bằng vườn rau, ruộng lúa.

Ở Bình Định có nhiều điều để nhớ – từ cảnh, con người… cho tới giá cả sinh hoạt. Rẻ một cách không tưởng! Mình còn nhớ cầm 50k đi ăn một tô bún giò, rồi ghé hàng chè làm ly đậu xanh, thêm một dĩa bánh flan – mà vẫn còn dư 10k đưa về cho mẹ 😄. Mà đó là mình còn ăn thêm giò đấy, không thì còn rẻ hơn nữa. Trung bình một phần ăn chỉ tầm 20–25k, còn ăn vặt thì hiếm khi vượt quá 15k. Mắc nhất là tô trái cây dầm mà cũng chỉ có… 12k.

Trước chuyến đi, mình còn hơi sụt cân vì hậu Covid. Ấy thế mà vài ngày ở Phú Phong là lại “trở về hình dạng phúc hậu ban đầu” 😊

Chùa Ông Núi

Hẹn Quy Nhơn lần nữa, và viết nhiều hơn

Chuyến đi năm 2022, mình được đi khá nhiều nơi. Hầm Hô, Bảo tàng Quang Trung, Tháp Bánh Ít… Nhưng chắc mình sẽ dành riêng từng bài viết cho các điểm đến này – để kể lại từ từ, kỹ hơn, mong các bạn đón đọc các bài blog sắp tới của mình nha.

Và bật mí, năm 2025 mình cũng đang lên kế hoạch quay lại Quy Nhơn vào một thời điểm rất gần. Lần này sẽ để ý nhiều hơn, ghi nhớ nhiều hơn – và viết nhiều hơn – về cảnh sắc, con người, và một vùng đất mà mình vẫn gọi là Bình Định.

Ảnh chụp ở Bảo tàng Quang Trung

Leave a comment