Khi còn bé, mình không biết “mãi mãi” là bao lâu.
Chỉ nghĩ đó là một điều gì đó kéo dài không hồi kết – như mùa hè không hết, như căn nhà tuổi thơ chẳng bao giờ đổi thay.
Khi mới biết yêu, mình từng tin “yêu một người là yêu một đời” là điều có thật.
Rằng nếu mình giữ thật chặt, yêu thật nhiều, mọi thứ sẽ ở lại mãi.
Nhưng mà đến cả nắng cũng sẽ khác. Nắng của hôm nay và nắng của hôm qua, không giống nhau.
Con hẻm nhỏ ngày nào cũng không còn tiếng rao quen. Đổi vào là tiếng xe cộ tấp nập.
Những người từng ở cạnh, từng rất thân, bây giờ cũng chỉ còn trong trí nhớ.
Mọi thứ đều đổi thay.
Và mình bắt đầu hiểu – Không có gì là mãi mãi.
Ngay cả một ngày cũng không nguyên vẹn.
Buổi sáng có thể trong veo, nhưng chiều đã trở gió.

Hoa vừa nở rực rỡ hôm qua, hôm nay đã bắt đầu rụng cánh.
Càng lớn, càng chứng kiến nhiều điều, mình càng thấy… Một đời thật sự quá ngắn.
Ngắn đến mức những người mình yêu đôi khi chỉ còn hiện diện qua một tấm ảnh cũ.
Ngắn đến mức những điều tưởng là rất quan trọng – chỉ sau một sự thay đổi, đã không còn nghĩa lý gì.
Ngắn đến mức mình phải học cách chấp nhận – rằng không phải ai mình thương cũng sẽ đi cùng đến cuối.
Và không phải mình sẽ luôn là phiên bản tốt nhất trong mọi giai đoạn cuộc đời.

Có những ngày, mình chỉ muốn dừng lại hết.
Tắt điện thoại.
Trốn khỏi mọi thứ.
Ngồi một góc nhà, tay ôm mèo, nghe tiếng gió luồn qua tán cây.
Mình cũng từng tự hỏi “Như thế nào là một cuộc đời đáng sống?”
Không phải là sống thật giỏi, thật hay, thật nổi bật.
Mà là sống thật đầy – từng khoảnh khắc.
Biết buồn khi buồn. Biết vui khi vui. Mà không phải cố vui khi đang buồn hay ngược lại.
Biết trân trọng những gì mình có, thương những điều mình yêu, và buông tay đúng lúc với những gì đã đến hồi rời xa.
Một đời là quá ngắn… nên mình không muốn sống như thể mình có nhiều thời gian hơn.
Muốn giữ một bức ảnh – không chỉnh màu, chỉ để nhớ rằng hôm đó trời xanh như thế nào.

Muốn ngồi yên cạnh những người thân thương, không cần nói gì nhiều. Muốn dành buổi chiều để tưới cây, nhìn mèo ngủ và không làm gì khác.
Mình biết, rồi sẽ có lúc mình lại mệt, lại hoang mang, lại quên mất mình từng mong điều gì.
Nhưng khi ấy, mình sẽ quay lại đọc những dòng chữ này
– Để nhớ rằng đã từng có một thời, mình hiểu rất rõ: Một đời là quá ngắn…
Và mình – từng muốn sống nó, một cách dịu dàng nhất có thể.

