Nếu tháng 7 là đoạn cao trào, thì tháng 8 chính là những nốt lặng. Một khoảng nghỉ giữa hai chương sôi động – nơi âm thanh dừng lại một chút, để người nghe kịp hít thở, để bản nhạc của một năm không biến thành chuỗi gấp gáp liên hồi.
Tháng 8 của mình trôi qua như thế: không có chuyến đi xa, không có sự kiện ồn ào. Chỉ có những ngày thường với mưa, công việc, căn nhà trống, và một chút mất mát. Nhưng hóa ra, chính từ những mảnh vụn tưởng bình dị ấy, tháng 8 vẫn kịp để lại cho mình nhiều điều để biết ơn.

Ở một mình
Đầu tháng, mình huỷ chuyến về quê cùng ba mẹ. Ở lại thành phố, một mình.
Căn nhà bỗng rộng hơn, im lặng hơn. Mỗi tối đi làm về, mở cửa, đèn vàng hắt xuống nền gạch lạnh, yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng dép mình kéo qua hành lang. Trong sự im lặng ấy, mọi thứ vang to hơn: tiếng nước nhỏ từ vòi, tiếng cánh quạt quay rì rì, tiếng cây cối bị gió thổi xào xạt.
Ở một mình, mình trở nên lười: lười nấu, lười ăn, lười dọn dẹp. Có hôm về trễ, dù nguyên liệu đã bày ra đủ cả, thậm chí có cả mì gói – nhưng mình cũng không buồn bắt bếp lên để nấu. Cuối cùng uống một cốc nước lọc rồi đi ngủ. Dù biết mình đang hơi ngược đãi bản thân, nhưng ngay cả trong sự lười biếng ấy, mình vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn có thể viết lại những dòng này.
Có lẽ khoảng thời gian ở một mình chính là cơ hội để được sống “thật” nhất với bản thân – không cần gắng gượng, không cần chứng minh, chỉ cần tồn tại theo cách mình muốn, nhỉ?
Công việc
Từ tháng 6 trở đi, công việc của mình khởi sắc khi liên tục thắng pitch. Trong tháng 8 này, lại có thêm hai chiến thắng nữa. Nhưng điều đọng lại không phải là “thắng”, mà là con người.
Một trong hai pitch ấy khiến mình cảm thấy may mắn, vì được gặp khách hàng dễ thương hiếm hoi: tử tế, kiên nhẫn, biết lắng nghe. Giữa một ngành nghề vốn đầy áp lực, đôi khi gai góc, thì gặp một chút tử tế chẳng khác nào đang đi dưới mưa lại được che bằng một tán ô. Nó không làm con đường ngắn lại, nhưng khiến hành trình dễ chịu hơn rất nhiều.
Pitch còn lại, mình biết ơn đồng đội. Những người kiên trì, vượt khó, biết lắng nghe và thấu hiểu. Trái ngược với những agency trước đây, nơi có những đồng nghiệp đôi khi “khó” chẳng kém gì khách hàng, thì ở đây mình thực sự cảm thấy được đồng hành. Và chính sự tử tế ấy làm mình muốn cố gắng nhiều hơn – không chỉ để đạt KPI, mà còn vì mình không muốn những người tốt đẹp này phải thất vọng. Một kiểu động lực hiếm hoi, nhưng đủ để khiến mình tin rằng nghề này vẫn còn những điều đáng yêu chưa mất đi.
Mưa
Sài Gòn tháng 8 mưa nhiều. Những cơn mưa bất chợt, có khi ào ạt, có khi dai dẳng, làm cả thành phố dịu xuống.
Mấy ngày cuối tuần, mình ngồi trước cửa nhìn cửa kính mờ đi vì hơi nước. Ngoài kia, phố xá nhòe nhoẹt trong màu xám, những chiếc xe lao nhanh để tránh ướt, bánh xe hất nước tung toé. Trong khi đó, bên trong nhà chỉ nghe tiếng mưa dội trên mái tôn, tiếng con mèo kêu meo meo vừa buồn vừa thổn thức.
Mưa làm mình bớt đi ra ngoài, nhưng lại cho mình nhiều thời gian hơn với chính mình. Giữa tiếng mưa gõ đều đều trên mái tôn, mình thấy lòng mình cũng lắng xuống, chậm rãi, như được gột rửa.
Mèo
Mình đã mất đi một trong hai bé mèo mình yêu quý nhất, nó tên Sữa. Bỗng dưng nó mất đi thôi. Dù mình biết mèo thì không bị trói buộc, ở với mình bao lâu là còn tuỳ duyên nữa nhưng khi nó lặng yên biến mất cũng làm mình như bị khoét một lỗ trong lòng. Vậy là mình đã có một tháng phải làm quen với những khoảng trống âm thầm trong những thói quen nhỏ. Mỗi sáng đi ngang góc quen thuộc, mình bất giác tìm dáng nằm cũ. Mỗi tối mở cửa, không còn bóng nhỏ chạy ra đón. Lâu lâu hay gọi tên nó, với hy vọng đột nhiên nó trở lại, nhưng cũng không có phép màu.
Mèo vốn ít ồn ào, nhưng khi không còn, sự im lặng nó để lại lại vang lên rất rõ. Nhờ vậy, mình học cách trân trọng hơn những điều bình thường – những sự hiện diện nhỏ bé tưởng chừng hiển nhiên, cho đến khi biến mất.

Kết
Tháng 8 khép lại như một khoảng thở dài – không nhiều sự kiện, không quá rực rỡ. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy làm nó trở thành một nốt nhạc cần thiết trong bản hòa âm của cả năm.
Nếu tháng 7 là tháng của sinh nhật và tiếng cười, thì tháng 8 là tháng của chiếc ghế trống, của tiếng mưa gõ nhịp, của bóng mèo đã vắng, và của căn nhà vàng đèn trong những tối mình ngồi một mình.
Một tháng không day dứt, không tiếc nuối. Chỉ là một nốt trầm dịu dàng, để nhắc mình rằng:
Appreciate whatever we have at the moment.
Trân quý những gì đang có ở hiện tại.
