Tháng 9 – Cơ hội đến khi không ai ngờ

Có những khoảnh khắc trong đời đến bất ngờ đến mức bạn chẳng kịp chuẩn bị, nhưng lại thay đổi cả hướng đi sau này.

Với tôi, khoảnh khắc đó diễn ra trong đúng 12 tiếng.

Một buổi tối, trong thang máy, tôi tình cờ gặp chị MD. Chỉ vài câu trao đổi thoáng qua, nhưng lại mở ra một cánh cửa chưa từng nghĩ đến. 

Tôi biết KH đã trao đổi với chị về một cơ hội mới đang nở, và bản thân tôi là cái tên được nhắc đến nhiều nhất.

Một cơ hội tạm gọi là “du học”, ngồi với KH, làm việc mà một Brand Manager sẽ làm trong vòng 6 tháng. 

Đêm hôm ấy, tôi nằm trằn trọc. Chưa kịp hình dung đầy đủ, chưa kịp liệt kê pros – cons, chưa kịp vẽ kịch bản. Sáng hôm sau, lúc 11 giờ, tôi được hỏi thẳng:
“Em nghĩ sao về cơ hội này?”

Và tôi, một người vốn quen tính toán, quen cẩn trọng, quen phân tích lớp lang… lại chỉ cần 5 phút để trả lời:
“Em sẽ say Yes.”

Tôi nghĩ giọng mình run run, nhưng lại rất rõ ràng điều mình muốn là gì. 

Cú rẽ bất ngờ trong 12 tiếng

Cơ hội đến nhanh, đến mức tôi thấy mình như bị cuốn vào một vòng xoáy. 

Một buổi sáng chỉ để say Yes, và một buổi chiều để nói về những điều tiếp theo.

Nó hoàn toàn trái ngược với tính cách thường ngày của tôi. Tôi vốn là người thích mọi thứ rõ ràng, có kế hoạch, có dự phòng. 

Vậy mà lúc đó, tôi quyết định chỉ bằng một nhịp tim.

Nhưng có lẽ, cũng chính vì sự gấp gáp ấy, tôi mới thật sự nhìn lại được hành trình của mình. Tôi nhận ra: cơ hội này không hề rơi xuống từ trên trời. Nó không phải là may mắn bỗng dưng gõ cửa. 

Nó là kết quả của bao nhiêu năm nỗ lực – từ những ngày đầu thật sự không hiểu KH nói cái gì cả, những terms / jargons của ngành hàng, những frameworks, những feedback gần như đảo ngược toàn bộ những gì đã làm trước đó. Rồi những đêm làm việc đến 2-3 giờ sáng, hoặc đến văn phòng từ sớm để đọc đi đọc lại, ngẫm nghĩ về Strategy của campaign. Tới những lần run rẩy đứng trước khách hàng nhưng vẫn bảo vệ được team, những lúc heated bực dọc, những ngày tưởng như mình chỉ đang “gồng” để đi qua. 

Tất cả đã đan thành một tấm thảm. Và khoảnh khắc mọi người nhớ đến tôi cho cơ hội này, chính là lúc tôi được nhìn thấy thành phẩm của mình.

Sáu tháng giằng co

Nếu nói thật, quyết định “say Yes” ấy không chỉ là một cú bộc phát. Nó được nuôi từ cả nửa năm giằng co trước đó.

Suốt sáu tháng, tôi sống trong tình trạng chênh vênh. 

Đi tiếp hay dừng lại? Agency hay client side? An toàn hay thử thách? Mỗi ngày, tôi đều xoay vòng trong những câu hỏi đó.

Có những buổi tối tôi ngồi trước màn hình xanh nhạt, trước hàng trăm slides, và thấy mình mắc kẹt.

Một phần tôi khao khát thay đổi, muốn biết ngoài kia còn điều gì đang chờ. Nhưng phần khác lại níu kéo: ở lại đi, nơi này quen thuộc rồi, ít nhất bạn đã có recognition, ít nhất bạn có những đồng đội hiểu mình.

Tôi viết ra hàng loạt kịch bản: nếu ở lại thì sẽ ra sao, nếu chuyển hướng thì từng tháng sẽ làm gì. Tôi gõ chat GPT hàng giờ, vẽ ra mọi khả năng. Nhưng càng viết, câu trả lời càng không rõ ràng. 

Tôi luôn nghĩ mình cần thêm thời gian.

Nhưng vũ trụ không cho tôi thêm nữa. Nó chỉ cho tôi đúng 12 tiếng.

T&A Ogilvy – Trường học khắc nghiệt và tử tế

Nếu gọi cơ hội này là một “suất du học 6 tháng”, thì Ogilvy chính là ngôi trường nền tảng đã rèn tôi đủ sức nhận nó.

Ba năm ở TAOgilvy không đơn thuần là ba năm đi làm. Nó giống như một hành trình trưởng thành nén lại: mỗi ngày là một bài kiểm tra bất ngờ, mỗi dự án là một kỳ thi lớn.

Ở đó, tôi học cách làm việc với những khách hàng khó tính, nơi chỉ một feedback có thể đảo ngược cả một chiến dịch. Tôi học cách chạy cùng lúc nhiều dự án, nhưng vẫn giữ vững trọng tâm và không đánh mất tinh thần “can-do”.

Tôi được nhìn thấy sự sáng tạo và bền bỉ của đồng nghiệp, những người trẻ nhưng xuất sắc. Tôi được rèn bởi những người sếp tough và đáng ngưỡng mộ, đôi khi khiến tôi run rẩy, nhưng chính họ cho tôi niềm tin rằng mình có thể làm được. 

Quan trọng nhất, TAOgilvy giúp tôi phát triển chính mình: kiên nhẫn hơn, bản lĩnh hơn, và biết ơn hơn.

Khi quyết định nhận cơ hội, điều tôi lo nhất không phải là bản thân, mà là những người ở lại. 

Tôi sợ những ánh mắt trách móc, những lời phàn nàn vì sự thiếu hụt nhân lực. Tôi đã chuẩn bị tâm thế phải đối diện với tất cả.

Nhưng rồi, điều xảy ra lại hoàn toàn khác.
Tất cả, từ lãnh đạo, đồng nghiệp đến những người bạn làm cùng – đều ủng hộ tôi. Không phải kiểu ủng hộ xã giao, mà là sự ủng hộ thật sự. Họ đặt growth và benefits của tôi lên trên cả lợi ích tổ chức.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy rõ ràng: mình đang ở trong một tập thể tử tế. 

Một nơi không chỉ nhìn bạn qua KPI, mà còn nhìn thấy cả hành trình bạn đang đi, ước mơ bạn đang có.

Tôi không biết sáu tháng tới sẽ ra sao. Lại càng không biết sáu tháng của sáu tháng sau sẽ thế nào.

Có thể sẽ là những khó khăn mới, những thử thách ngoài dự đoán.

Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình thật sự sẵn sàng.

Tôi biết ơn TAOgilvy vì ba năm rèn luyện. Biết ơn những đồng nghiệp, những người thầy, những người bạn đã đồng hành. Biết ơn cả những tháng ngày giằng co và mệt mỏi – vì nếu không có chúng, tôi sẽ không bao giờ rõ mình thật sự muốn gì.

Và trên tất cả, tôi biết ơn chính mình, vì đã không bỏ cuộc trong những ngày tưởng chừng không thể.

Tháng 9, một chương mới mở ra. 

Tôi bước vào, với tất cả sự non nớt nhưng chân thành, cùng một trái tim đầy biết ơn.

Leave a comment