Đùng một cái là đã cuối năm.

Tháng 12 đến lặng thầm và nhanh hơn cả khả năng phản ứng của tôi. Nó không đến theo kiểu lặng đi vì mọi thứ đã xong xuôi, cũng không phải vì chẳng còn gì để nói. Chỉ là sau một năm có quá nhiều biến động bên trong, tôi nhận ra mình không còn muốn chạy nước rút cho một cái kết hoành tráng nữa.
Tôi không cần một bài tổng kết đầy thành tích. Không cần một danh sách những điều “đã đạt được”. Không cần phải chứng minh rằng năm nay mình vẫn ổn, vẫn đi lên, vẫn đang ở một đường cong đẹp.
Tôi chỉ muốn ngồi lại. Và thử trả lời một câu hỏi đơn giản hơn, nhưng có lẽ cũng khó hơn rất nhiều:
Năm nay, tôi đã sống như thế nào?
Đây không phải là một năm rực rỡ

Nếu nhìn từ bên ngoài, năm nay của tôi không có nhiều thứ để gọi là “đỉnh cao”. Không có cú bứt phá lớn trong sự nghiệp. Không có dự án nào khiến người khác phải trầm trồ. Không có con số nào đủ đẹp để đưa vào một bài tổng kết kiểu LinkedIn – nơi người ta quen nhìn thấy những mũi tên đi lên và những câu chuyện thành công đẹp đẽ.
Thậm chí, có những giai đoạn tôi thấy mình chậm lại rất rõ. Ít tham vọng hơn. Ít nói về tương lai hơn. Ít hứng thú với việc chứng minh bản thân là ai đó, hay đang ở vị trí nào trên bản đồ nghề nghiệp.
Có lúc tôi tự hỏi: mình có đang thụt lùi không? Có lúc tôi so mình với những người xung quanh, rồi thấy lòng chùng xuống vì cảm giác mình không còn hừng hực như trước.
Nhưng càng về cuối năm, tôi càng chắc một điều: mình đang thay đổi rồi.
Thay đổi ở việc không cố gồng mình để trở thành một phiên bản “đáng ngưỡng mộ”. Thay đổi ở việc cho phép mình nghi ngờ, đào sâu vào câu hỏi vì sao mình mệt mỏi, vì sao có những ngày chỉ cần mở laptop lên là thấy nặng ngực. Thay đổi ở việc dám chấp nhận rằng có những lựa chọn mình cần làm lại, có những hướng đi cần chậm hơn, thậm chí là rẽ sang lối khác.
Và việc viết blog – như mọi khi – vẫn lặng lẽ đi cùng tôi trong suốt quá trình đó. Có thể không hay, không sắc, không đủ để gây ấn tượng. Nhưng là một nỗ lực để ghi chép lại hành trình của chính mình, qua từng năm tháng, bằng cách tôi quen thuộc nhất.
Tôi đã viết rất nhiều, nhưng không phải để ồn ào hơn
Nhìn lại những gì mình đã đăng tải trong 12 tháng qua, tôi nhận ra mình không viết theo một chiến lược tăng trưởng rõ ràng nào cả. Các chủ đề trải dài: nghề nghiệp, tư duy làm Account, burnout, những chuyến đi, chuyện nuôi mèo, vẽ, những mẩu lan man rất đời.
Tôi cũng không còn “ham fame” như những năm còn ở tuổi 20. Không còn cảm giác viết xong một bài là phải share khắp nơi, đếm từng lượt view, từng lượt like. Không còn thói quen chờ đợi xem ai comment để cám ơn, hay đôi khi phản pháo lại nếu thấy mình đúng.
Trang blog này tôi vẫn để public. Ai vô tình đọc được, nếu đồng cảm thì tốt. Nếu thấy hữu dụng thì càng vui. Còn nếu chỉ lướt qua rồi đi, cũng không sao cả.
Tôi bắt đầu tin nhiều hơn vào chữ hữu duyên. Rằng nếu cần, người ta sẽ gặp nhau một chút qua những con chữ. Không cần ồn ào, không cần cố tình.
Nhìn lại những gì mình đã viết trong năm nay, tôi đang duy trì cả bốn dòng chảy trong mình, đang âm thầm song song tồn tại.

1. Về nghề, về công việc – như một cách tự đối thoại
Lần đầu tiên, tôi chủ động bắt đầu một series mang tên Account 101 – viết về nghề Account. Về brief, recap, xử lý feedback, làm việc với creative và planner, làm team lead khi là người hướng nội.
Nhìn bề ngoài, đó là những bài chia sẻ kinh nghiệm, truyền nghề cho các bạn trẻ. Nhưng nếu thành thật hơn với chính mình, tôi biết mình viết những bài đó không chỉ vì người đọc.
Tôi viết để tự sắp xếp lại những gì mình đã đi qua. Viết để hiểu vì sao có những giai đoạn mình kiệt sức, vì sao có những va chạm tưởng rất nhỏ nhưng lại khiến mình tổn thương lâu đến vậy. Viết để tự nhắc rằng: những mệt mỏi mình từng trải qua là có lý do, và mình không hề yếu đuối vì đã cảm thấy như thế.
Tôi không muốn gồng mình để đứng ở vị trí của một người “đã hiểu hết”. Tôi viết từ vị trí của một người vẫn đang học cách làm nghề cho tử tế – và quan trọng hơn, học cách làm nghề mà không đánh mất mình.
Nếu nói về nghề, thì có lẽ ba tháng cuối năm nay là quãng thời gian biến đổi nhiều nhất. Tôi quyết định thử thách chính mình, chuyển từ vị trí Account Lead sang “học việc” làm Brand.
Tôi luôn biết mình thiếu kinh nghiệm. Tôi không thực sự biết, từ phía bên trong, một Brand Manager cần phải làm gì, cần nghĩ như thế nào. Tôi cũng ý thức rất rõ rằng cơ hội này là một sự may mắn lớn. Sau sáu tháng “học việc”, câu hỏi what’s next vẫn còn bỏ ngỏ. Và với một người vốn luôn cẩn trọng như tôi, việc dấn thân vào một hướng đi mà không nhìn thấy rõ tương lai vốn không phải điều tôi thường làm.
Nhưng lần này, tôi đã làm rồi.
Ba tháng vừa qua có rất nhiều thay đổi, rất nhiều thứ mới mẻ. Có những lúc tôi hoang mang, có những lúc thấy mình nhỏ lại giữa một vai trò hoàn toàn khác. Thậm chí, có lúc đã bật khóc vì sao mình ngốc như vậy. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: mình vẫn đang sống, vẫn đang học, và vẫn còn đủ can đảm để đi tiếp, dù chưa biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu.

2. Viết về burnout – khi không còn giả vờ ổn
Có một thời gian dài tôi nghĩ burnout là thứ nên giấu đi. Như một vết nứt không nên để lộ trên hình ảnh của một người làm nghề lâu năm, đặc biệt ở vị trí leader. Năm nay thì khác. Tôi bắt đầu gọi tên nó.
Không ồn ào. Không bi kịch hóa. Nhưng đủ rõ ràng để tự thừa nhận rằng: tôi đã mệt từ lâu rồi.
Những bài viết về burnout âm ỉ, về cảm giác cạn năng lượng, về việc tick vào một checklist rồi nhận ra mình đã đi quá xa – đó không phải là những bài viết dễ đọc. Nhưng chúng cần được viết ra.
Viết, trong những lúc đó, không phải để tìm giải pháp. Mà để cho phép mình dừng lại một chút. Để không tự trách bản thân vì đã không còn “chạy tốt” như trước. Để hiểu rằng mệt mỏi không phải là thất bại, mà là một tín hiệu cần được lắng nghe.
3. Viết về những điều rất nhỏ
Song song với những bài viết nặng đầu, tôi lại viết về những điều rất đời: chuyện vẽ, chuyện làm đồ thủ công, chuyện nhà có mèo – từ Bơ, Sữa, Kem đến Café. Những bài viết này không có ý nghĩa gì cao sang hay to lớn. Chúng giống như những cách lưu lại kỷ niệm thì đúng hơn.- mình vui có mình mình biết.
Kiểu gì tôi cũng biết mình cần những mảnh đời sống nhỏ bé đó để cân bằng lại. Để nhắc mình rằng cuộc sống không chỉ xoay quanh công việc, deadline, hay vai trò xã hội. Có những buổi chiều rất bình thường, có tiếng mèo chạy trong nhà, có những nét vẽ không cần đẹp – nhưng đủ để tôi được ở với mình, sau những ngày cái đầu không ngừng suy nghĩ.

4. Viết về những chuyến đi – như một cách nhớ lại chính mình
Từ sau Covid, tôi không còn đi nhiều như trước. Bạn bè từng quen gọi tôi là “chân đi”, cứ có dịp nghỉ là lại xách ba lô lên đường. Nhưng càng lớn, càng nhiều trách nhiệm, tôi càng ít thời gian đi đây đi đó.
Có năm, tôi chỉ đi được một chuyến. Như Noel 2024 – New Year 2025, tôi chọn Điện Biên. Rồi gần như cả năm sau đó, tôi không đi đâu nữa. À có đi được Huế, hết rồi nhỉ?
Nhưng với tôi, du lịch chưa bao giờ là để check-in. Mà là để lưu giữ kỷ niệm. Những lúc nghỉ ngơi, hoặc đôi khi chỉ là một buổi chiều bất chợt nhớ về một nơi nào đó, tôi lại mở hình cũ của những chuyến đi như Đài Loan, Lào… để viết lại. Viết về trải nghiệm, về những điều học được, và cả những cảm xúc đã từng đi qua.
Đi, với tôi, không phải để khoe mình đã đến đâu. Mà để đặt mình vào một không gian khác, một nhịp sống khác, rồi nhìn lại mình rõ hơn.
Có những chuyến đi giúp tôi hiểu vì sao mình cần chậm lại. Có những đoạn đường khiến tôi nhận ra: không phải lúc nào đi xa cũng để tiến lên, đôi khi chỉ là để quay về.

Những thứ tôi đã chủ động không viết nữa
Có lẽ phần quan trọng nhất của năm nay không nằm ở những gì tôi đã viết, mà ở những gì tôi không viết nữa.
Tôi không còn viết để giữ một hình ảnh nào đó. Không viết để chứng minh mình vẫn ổn, vẫn giỏi, vẫn đang phát triển. Tôi cũng không còn mặn mà với việc gắn mình vào những nhãn mác nghe thì mạnh mẽ, nhưng lại ngày càng xa lạ với chính mình.
Tôi không viết theo nhịp thuật toán, hay là những challenge prompt writing mỗi ngày. Không ép mình phải đều đặn khi bên trong rỗng. Không biến “việc viết” thành một nghĩa vụ.
Không phải năm rực rỡ, nhưng là năm có nhiều chuyển biến bên trong
Nếu phải chọn một cách để nhớ về năm nay, tôi sẽ không nhớ bằng thành tích. Tôi sẽ nhớ bằng cảm giác.
Cảm giác của những ngày mệt nhưng không trốn tránh.
Cảm giác của việc buông bớt một số vai, để người nhẹ hơn khi bước sang năm mới.
Sang năm, tôi không hứa sẽ viết nhiều hơn, hay hay hơn.
Tôi chỉ mong mình vẫn còn đủ trung thực, vẫn là mình.

