2026: INTENTIONAL LIVING – CHO MỘT NĂM SỐNG CÓ CHỦ ĐÍCH

Ngày 1 tháng 1 năm 2026.

1. Khúc dạo đầu từ một buổi sáng “không Deadline”

Tôi đã ngủ một giấc thật trọn vẹn qua đêm giao thừa, mặc cho bên ngoài cửa sổ kia là tiếng pháo hoa đì đùng và tiếng reo hò của đám đông đang đếm ngược từng giây để bước sang năm mới. Có lẽ, ở cái tuổi mà người ta bắt đầu thấu hiểu giá trị của sự hồi phục, tôi không còn mặn mà với việc thức khuya đón giao thừa Dương lịch nữa. Thói quen đó, tôi để dành cho Tết Âm lịch, xem Táo Quân, đón giao thừa và xuất hành cầu may. Còn sáng nay, món quà đầu năm lớn nhất đối với tôi đơn giản là một giấc ngủ sâu không mộng mị.

Sáng mùng 1. Tôi mở rèm cửa, để ánh nắng Sài Gòn tràn vào phòng. Có một sự thật là nắng ngày đầu năm bao giờ cũng trong trẻo hơn, như thể nó cũng vừa được “refresh” lại sau một năm dài mệt mỏi. Như một phản xạ có điều kiện của suốt mười năm, tay tôi vớ lấy điện thoại. Nhưng khác với mọi ngày, những thông báo đầu tiên hiện lên không phải là câu hỏi “Project tới đâu rồi em?” hay những dòng Feedback dài dằng dặc như trước. Đó là những lời chúc. Những lời chúc tử tế và ấm áp. Một điểm cộng tuyệt đối cho ngày đầu năm.

Nhìn sang bên cạnh, con mèo tên Cafe – vẫn đang ngủ say sưa, lưỡi lè ra ngoài một cách vô tư lự như thể nó vừa trải qua một đêm “quẩy” cực kỳ cuồng nhiệt cùng đám bạn mèo trong xóm. Xuống nhà, nhận ra Ba tôi đã đi sớm để gặp gỡ những người bạn trong cộng đồng võ cổ truyền. Mẹ tôi thì vẫn vậy, tỉ mẩn ngồi chăm sóc những món trang sức bà vừa “thrift” được ở một tiệm đồ cũ nào đó.

Sài Gòn hôm nay mát mẻ lạ kỳ. Ánh nắng vàng ấm chiếu xuống mớ cây cỏ trước nhà, ban công nở hoa tuy có hơi mất trật tự nhưng lại vô cùng tươi tắn. Tất cả mọi người, mọi vật, đều âm thầm đón ngày mới của năm. Tôi cũng vậy.

Dù vậy, tôi vẫn tranh thủ ngồi vào bàn làm biệc và feedback cho agency lúc 10g sáng. Tôi thấy mình cũng hơi “ác” khi gửi Feedback cho team vào đúng ngày mùng 1. Nếu tôi còn ở vị trí Agency, chắc tôi sẽ muốn “chích điện” con Client nào làm vậy. Nhưng vì ngày mai và mốt tôi sẽ không ở Sài Gòn, sẽ không có laptop bên cạnh, nên tôi đành phải “tận diệt” công việc ngay lúc này để đổi lấy sự bình yên cho những ngày sắp tới. Làm nghề này là vậy, đôi khi chúng ta phải sắm vai phản diện để giữ cho bản kế hoạch được trôi chảy.

2. The “Internship”

Đã 3 tháng trôi qua kể từ ngày tôi tạm biệt danh xưng Account Lead – vị trí mà tôi đã dành cả tuổi trẻ, cả những đêm trắng để vun đắp. Nhưng thay vì bứơc lên nấc thang cao hơn, tôi lại quyết đinh “đi ngang” khi bước sang phía bên kia chiến tuyến trong vai trò Brand Manager. Nhưng thú thực, tôi thấy mình giống một “intern” hơn. Một intern có tuổi (đời), và vẫn là một intern với đầy rẫy những thiếu sót cần lấp đầy.

Có người nói với tôi: “You go to Client side too soon.” (Bạn sang phía khách hàng sớm quá). Nhưng với tôi, chẳng có gì là sớm hay muộn. Khi trái tim bạn thôi thúc về một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, đó chính là thời điểm đúng.

Việc bước sang chiến tuyến Client để nhìn thấu toàn cảnh bức tranh Marketing luôn không dễ dàng. Nếu Account là người đảm bảo con tàu vận hành trơn tru và làm hài lòng hành khách, thì BM chính là người phải định nghĩa con tàu đó mang linh hồn gì, nó đi về đâu và tại sao nó tồn tại.

3 tháng qua là một chuỗi ngày “vỡ mộng”. Tôi nhìn lại những bản Brief mình từng viết khi còn làm Agency và tự cười vào mặt mình: “Sao mà bôi trét thế!”. Lúc đó, tôi chỉ mải quẩn quanh với câu hỏi What (Làm cái gì) và How (Làm thế nào), nhưng chưa bao giờ thực sự đào sâu vào vấn đề Why (Tại sao phải làm?). Nhưng không trách mình được, you don’t know what you don’t know. (Bạn không biết điều mình không biết).

Làm Brand rồi tôi mới hiểu, những buổi “lật Brief” khiến Agency khốn đốn đôi khi chẳng phải do Client khó tính. Nó là outcome của một trận chiến nội bộ (internal politics) khốc liệt hơn, là nỗi lo âu sát sườn về doanh số, về việc liệu sản phẩm có bị gạt ra khỏi kệ hàng siêu thị vào tuần tới hay không. Marketing lúc này không còn là những chỉ số Buzz hay Media KPI xa xỉ, mà là sự sống còn của một thương hiệu.

Năm 2026 này, tôi không muốn mình mơ hồ như 3 tháng vừa qua. Tôi muốn tận dụng cái mindset “thực thi đến cùng” của một Account để biến những chiến lược xa vời của một BM thành những giá trị tangible (hữu hình) nhất.

3. Dự án “90 triệu” và giấc mơ tuyết trắng của Bố Mẹ

Con số 90 triệu đối với nhiều người có thể là một chiếc túi hiệu, một khoản tiết kiệm phòng thân, hay một phần tiền cọc cho một chiếc xe mới. Nhưng với tôi, 90 triệu này là khoản ngân sách để mua lấy 14 ngày sống thật khác tại xứ sở Kim Chi vào tháng 2 tới cho tận ba người: bố, mẹ và tôi.

Tôi luôn tự nhủ phải cố gắng mỗi năm đưa bố mẹ đi một nơi, dù gần hay xa, để tranh thủ khi đôi chân họ còn đủ khỏe, đôi mắt họ còn đủ tinh anh để ngắm nhìn thế giới. Suốt cả cuộc đời, bố mẹ tôi chưa từng biết mùa đông thực sự là gì, chưa từng thấy tuyết rơi ngoài những thước phim trên TV.

4. Duy trì việc viết blog: Khi kỷ luật gặp gỡ tự do

Một trong những thách thức cực đại mà tôi tự đặt ra cho mình là tiếp tục duy trì và làm mới blog này mỗi tuần.

Có những ngày đi làm về muộn, năng lượng của một người hướng nội bị vắt kiệt sau những cuộc họp, việc ngồi xuống và gõ phím dường như là một cực hình. Nhưng tôi vẫn làm. Vì blog này là “Khu vườn ảo” duy nhất tôi có quyền được là chính mình, không cần phải đeo mặt nạ chuyên nghiệp, không cần phải làm hài lòng bất cứ Client / Stakeholders nào.

Viết là cách tôi gắn kết với tâm hồn mình. Nếu không viết, tôi sợ mình sẽ quên mất cảm giác bình yên ở Myanmar 5 năm trước, quên mất những buổi chiều tĩnh lặng vẽ tranh bên cửa sổ, hay những bài học nghề Account “xương máu” đã nhào nặn nên tôi ngày hôm nay.

Trong năm 2026, tôi sẽ duy trì 4 trục nội dung, như 4 chân trụ của một ngôi nhà vững chãi:

  • Series Account 101: Tiếp tục series này cho những bạn Account mới vào nghề, và có thể tôi sẽ có dịp để chia sẻ thêm một chút với góc nhìn “Client mà account-based” sẽ như thế nào. Tôi sẽ kể cho bạn nghe về những khó khăn giữa Agency và Client, về cách để tồn tại mà không đánh mất bản sắc.
  • Travel: Không chỉ là Hàn Quốc, mà còn là những mảnh ký ức về Thái Lan, Myanmar và những góc nhỏ vắng lặng tại Việt Nam mà tôi từng ghé qua. Và hy vọng cuối năm 2026, có thể lại được đi thêm một nước nữa.
  • My Craft & Garden: Những mảng sống nhỏ thú vị, nơi đôi tay được lấm lem bùn đất hay màu vẽ thay vì chỉ gõ bàn phím.
  • Thoughts: Những tản văn về tuổi 33, lứa tuổi dở dang nhưng đầy thú vị.

5. Tuổi 33 và triết lý “Bén rễ sâu để vươn cành cao”

Tháng 7 tới, tôi sẽ chính thức bước sang tuổi 33. Ở cột mốc này, tôi không còn khát khao sự rực rỡ nhất thời. Tôi không còn muốn cuộc đời mình là một chiến dịch truyền thông bùng nổ rồi vụt tắt sau vài ngày.

Tôi muốn mình giống như một cái cây trong vườn: lặng lẽ bén rễ thật sâu vào lòng đất. Rễ có sâu, cành mới vững trước những cơn gió giật của ngành. Sống có chủ đích (Intentional Living) nghĩa là tôi sẽ học cách nói “Không”. Từ chối những điều không phù hợp, từ bỏ những mối quan hệ độc hại, và dành không gian cho những gì thực sự khiến trái tim mình rung động.

Lời kết cho những người bạn đồng hành

Nếu bạn đang đọc những dòng này, cảm ơn bạn vì đã ghé thăm khu vườn nhỏ của Mỹ Văn. Có thể bạn cũng là một Account đang loay hoay với những bản Feedback vô tận, hay một người hướng nội đang cố gắng tìm chỗ đứng trong thế giới ồn ào này.

Hy vọng rằng trong năm 2026, chúng ta sẽ không chỉ chạy theo những KPI của thế giới bên ngoài, mà còn dành thời gian để hoàn thành bản SOW cho chính hạnh phúc của mình. Cùng nhau đi qua 365 ngày này, chậm rãi, bền bỉ và đầy bản sắc.

Chào 2026. Chào hành trình mới của chúng ta.

Mỹ-Văn Võ TP.HCM, 01/01/2026

Leave a comment