KHÉP LẠI 14 NGÀY Ở HÀN QUỐC: CHUYẾN ĐI CỦA NHỮNG KỶ LỤC VÀ BÀI HỌC 350K


Chuyến đi 14 ngày ở Hàn Quốc của gia đình tôi chính thức khép lại vào rạng sáng mùng 3 Tết Bính Ngọ (19/2/2026). Đáng lẽ nó đã có một cái kết êm đềm, đại loại là về nhà, tắm rửa rồi leo lên giường đánh một giấc thật ngon sau chuyến bay dài. Nhưng không, thực tế luôn có những cú “plot twist” mà không một bản kế hoạch nào lường trước được: Ba con người đứng bần thần trước cửa nhà nửa đêm vì… không ai mang theo chìa khóa.

Cái cảm giác lúc đó nó vừa buồn cười, vừa bế tắc vô cùng. Giữa đêm mùng 2 rạng sáng mùng 3, và chúng tôi bị nhốt ở ngoài. Trong lúc ngồi bần thần vỉa hè nhìn đống hành lý lỉnh kỉnh, tôi bắt đầu tra Google cầu may. Và thật kỳ diệu, dịch vụ sửa khóa 24H ở Sài Gòn vẫn hoạt động xuyên Tết.

Cái giá 350K cho vài phút qua mở khóa, trong khi cái ổ khóa mua mới chưa tới 100K, nghe qua thì đúng là “hơi chát”. Nhưng ở moment đó, khi chân đã mỏi và mắt đã díp lại sau chuyến bay, anh thợ khóa chính xác là một life saver. Nếu không có anh, chắc ba người nhà này phải lang thang đâu đó đến sáng hoặc đi thuê khách sạn trong tình cảnh đồ đạc lùm xùm. Khoản chi này tôi không tính là “mất tiền”, mà tính vào chi phí cho một bài học. Một bài học đắt giá về việc nên thống nhất chìa khoá, ổ khoá nào trước khi xách vali lên và đi.

Bài học đầu năm, đăng lại cho nhớ

Một cái Tết lạnh, vắng và lãng đãng đến lạ

Đi du lịch Hàn Quốc vào Tết năm nay đúng là đã đáp ứng trọn vẹn yêu cầu của tôi: không chen chúc, không đông người. Nhưng đổi lại, khoảng thời gian này ở Hàn Quốc vẫn đang là mùa đông, khiến quang cảnh nó buồn một cách rất đặc trưng. Cây cối trơ trọi, không còn lấy một chiếc lá, chỉ có những cành khô gầy guộc vươn lên giữa bầu trời xám xịt.

Trời lạnh âm độ nhưng lại không có tuyết. Đây là kiểu thời tiết “lửng lơ”: chưa đủ ấm để hoa nở nhưng cũng không đủ tuyết để tạo nên một khung cảnh trắng xóa như phim. Những hồ nước chúng tôi đi qua có nơi đóng băng hoàn toàn thành một tấm gương khổng lồ, có nơi lại tan một nửa, dập dềnh những mảng băng vụn.

Đây không phải lần đầu nhà tôi đón Tết ở một đất nước lạ, nhưng đúng là lần đầu đón một cái Tết lạnh và lãng đãng đến thế. Nó khiến con người ta có xu hướng thu mình lại trong lớp áo, tập trung vào những bước đi để đến nơi muốn đến hơn là vừa đi vừa ngắm cảnh.

@myvan_vo

Seoul to Busan. 07.02.2026 Seriously how can girls dress cute in this weather? 🧊🥶#southkorea #busantrip #winter2026

♬ 너를 사랑해 어떤 말로도 부족해 – BaB

Lịch trình slowmo hết sức

Lịch trình của nhà này chắc chắn sẽ làm các bạn trẻ thích check-in “chóng mặt” vì sự… chậm. Trong khi người ta có thể đi 5-6 điểm một ngày, thì chúng tôi dành cả buổi chỉ để đi quanh một cái cung điện. Ở Seoul, chúng tôi không hề đặt ra một “kỷ luật” nào cả, nhưng vô tình thế nào mà mỗi cung điện đều đi ít nhất 2 lần, có nơi còn đi cả sáng lẫn tối để xem sự khác biệt của ánh đèn và ánh nắng. Nói về trải nghiệm đi ngắm cung điện của tôi có thể tóm tắt thế này:

  • Ngày đầu tiên: Bước vào cung điện, cảm giác vẫn còn hào hứng lắm. “Ôi đẹp quá, kiến trúc tinh xảo quá!”.
  • Ngày thứ hai: “Ừ, vẫn đẹp, to thật đấy!”.
  • Ngày thứ ba: Tôi bắt đầu ráng tìm điểm khác biệt. Tôi đứng lại soi kỹ từng cái cột nhà, nhìn lên mái ngói, xem những phù hiệu chạm trổ trên trần nhà xem nó có khác cung trước mình đi không. Vì nói thật, nếu chỉ nhìn tổng quan thì cung điện nào cũng giống cung điện nào, cùng một tông màu, cùng một kiểu cấu trúc.
  • Đến ngày thứ tư và thứ năm: Tôi chính thức… ngán. Đến mức thay vì tìm góc chụp hình đẹp, tôi bắt đầu đi tìm những chiếc ghế ngồi. Tôi gần như đã check-in hết tất cả các ghế đá, ghế gỗ, ghế đá, ghế bê tông ở khắp các cung điện. Cứ thấy chỗ nào có ghế là tôi ngồi xuống, nhìn người qua lại, nhìn những cành cây khô.
Hoàng hôn buông trên những cành cây trụi lá, đất trống không :))

Kỷ lục 20,000 bước và bài toán “Make my money worth it”

Cái đứa vốn dĩ có phương châm “nếu nằm được sẽ không ngồi” như tôi, mà lại lập được kỷ lục đi bộ gần 20,000 bước mỗi ngày thì đúng là một kỳ tích. Ở Sài Gòn, chỉ số đi bộ của tôi thường lèo tèo ở mức 2,000 – 3,000 bước, chỉ đủ để di chuyển từ lòng vòng khi đi mua cafe, đi lên đi xuống nhà, đi vào văn phòng rồi đi về…

Ấy vậy mà ở Hàn, đôi chân tôi lại bền bỉ một cách lạ lùng. Không phải vì tôi bỗng dưng yêu thể dục, mà vì mỗi khi thấy mỏi, trong đầu tôi lại tự động chạy bảng tính chi phí: “Chuyến này đi hết cả trăm triệu đó… phải tận dụng cho hết!”.

Nói vậy không phải để chi tiêu dè xẻn, mà là để make my money worth it. Tracking chi phí là một trong những hobby nhỏ để tôi hiểu giá trị của từng đồng tiền mình bỏ ra cho trải nghiệm. Tôi muốn mỗi đồng tiền mình đi đều phải mang lại một giá trị nào đó. Hơn nữa, cơ hội dẫn bố mẹ đi xa thế này không còn nhiều. Ở tuổi U70, bố mẹ tôi thực sự rất “gân”. Trước ngày đi, mẹ còn phải nhập viện cấp cứu vì cao huyết áp, cả nhà đã tính đến chuyện hủy chuyến. Vậy mà suốt hành trình, bố mẹ vẫn bền bỉ đi cùng tôi hết nơi này đến nơi khác.

Ăn uống: Food lover hơn Check-in lover

Giữa cái lạnh âm độ và đôi chân đã rã rời, nhưng động lực khiến tôi bật maps liên tục để ráng đi thêm vài trăm bước nữa là những quán ăn, hay những món ngon, hoặc thậm chí không cần map. Chỉ cần thấy cửa hiệu có làn khói bốc lên nghi ngút và một cái sàn nhà sưởi ấm (ondol) để rã đông đôi bàn chân là tôi lại hăng hái như được ăn kẹo sâm.

Những bữa canh sườn bò (Galbitang) hay canh gà sâm (Samgyetang) nóng hổi lúc đó có sức quyến rũ kinh khủng. Việc đầu tiên là húp một ngụm nước dùng thật nóng để cảm nhận dòng nhiệt chạy từ thực quản lan ra tận các đầu ngón tay đang cứng đờ. Ăn uống mà phải xuýt xoa ôi ngon quá, ấm quá, vui quá.

Một trải nghiệm thú vị khác là CVS meal. Tuy chúng tôi có 3 người, nhưng sức ăn lại rất yếu. Bố mẹ tôi đã lớn tuổi rồi việc ăn uống kiêng khem có nhất định, mà ở Hàn Quốc có văn hoá là mỗi người phải gọi một phần. Và phần nào phần đó cũng to đùng, một người như tôi ăn còn không hết nói gì đến hai người già. Thế nên chúng tôi thường ưu tiên ăn sáng & ăn trưa để có đủ năng lượng đi hai chục ngàn bước đó. Buổi tối khi đi bộ mệt phờ, và thường là về trễ khi các quán xá đã đóng cửa chúng tôi thường ghé CVS để mua đồ ăn về khách sạn. Hoặc có những bữa đi xa mà không tìm được quán nào thì CVS thực sự cứu cánh. Ở CVS có gần như đủ các lựa chọn về thực phẩm, fully cooked, half cook, sald trái cây, thức uống, v.v.. Và nói chung ăn ở CVS không tệ, đồ ăn cũng khá ngon đó (và còn tiết kiệm nữa – rất quan trọng :)) )

@myvan_vo

Food lover (P3): CVS EDITION. Cũng thú vị vì đồ ăn CVS ở Hàn không dở nhen. Actually là có thể có bữa ăn ngon nữa, phù hợp cho những bữa muốn ăn ít thôi hoặc ăn tại phòng vì trời quá lạnh không muốn đi đâu nữa. Đặc biệt mấy ngày Seolla (Tết Hàn Quốc) đóng cửa hết, GS25 – 7Eleven – CU là cứu đói 😂 #southkorea #lunarnewyear2026 #fypppppppppppppppppppppp #foodvlog #tet2026

♬ 조금 긴 꿈..(Feat.채빈)(Full.ver) – 라미 (Rami)

Thời trang “chim cánh cụt” và sự lãng phí vali

Một trong những kỷ niệm buồn cười nhất chính là đống quần áo mang theo. Tôi đã chuẩn bị rất nhiều bộ đồ thời trang để chụp hình cho thành nàng thơ Hàn Quốc. Nhưng thực tế, dưới cái lạnh âm độ, mọi yếu tố thẩm mỹ đều phải nhường chỗ cho việc giữ ấm.

Công thức của bố mẹ tôi là 4 lớp quần, và 5 lớp áo và cuối cùng là một chiếc áo khoác phao hoặc dạ thật dày để bọc lại mọi thứ. Tôi thì đỡ hơn một chút, bớt được vài lớp nhưng đúng là cái lạnh khiến người ta không còn muốn thẩm mỹ gì nữa. Kết quả là trong tất cả các tấm hình, tôi trông mập lên ít nhất 10kg, đi lại lạch bạch không khác gì một con chim cánh cụt. Những chiếc áo đầm sành điệu nằm im lìm dưới đáy vali vì chẳng bao giờ có cơ hội lộ diện. Nhìn lại ảnh, chắc người ta tưởng chúng tôi chỉ mang đúng một bộ đồ duy nhất suốt 14 ngày vì cái lớp áo khoác bên ngoài bao giờ cũng y xì đúc.

Lời kết

Ngồi chép hình vào máy, nhìn lại bảng chi phí và những kỷ niệm dở khóc dở cười, tôi lại thấy mình như đang nhen nhóm ý định plan thêm một chuyến đi nữa. Lần này, tôi đã có nhiều kinh nghiệm hơn: về cái lạnh, về việc chọn lọc điểm đến, và quan trọng nhất là kinh nghiệm quản lý chìa khóa nhà.

Từ một người lười vận động đến kỷ lục 280,000 bước chân, tôi nhận ra mình có thể làm được nhiều hơn mình nghĩ. 14 ngày, một đôi chân mỏi, và một bài học giá 350K – Tết 2026 thực sự là một khởi đầu đáng nhớ.

Leave a comment