Có người nói với tôi, đi du lịch với phụ huynh là một bài kiểm tra lòng kiên nhẫn. Còn tôi, sau chuyến đi Seoul vừa rồi, tôi nhận ra đó không chỉ là kiên nhẫn, mà là một cuộc hành trình “phân thân” để dung hòa hai thái cực: Một bên là nhu cầu “đi cho hết” của mẹ, và một bên là đam mê “đứng lại chụp cho bằng được” của bố.
Kết quả của cuộc hành trình đó là gì? Là 5 cung điện hoàng gia giữa mùa đông Seoul xám xịt, không một bông tuyết, chỉ có những cành cây trơ trụi như những bộ xương khô in dấu trên nền trời âm u. Là những ngày đi bộ đến 20,000 bước chân, và là những cung điện mà tôi phải ghé lại đến hai lần chỉ để thỏa mãn sở thích rất riêng của hai vị phụ huynh U70. Dĩ nhiên chuyến đi còn nhiều hơn là những cung điện, nhưng nếu hỏi tôi nhớ nhất gì 5 ngày ở Seoul thì chỉ có cung điện, cung điện, và cung điện…
Ngũ Đại Cung – Vương triều Joseon giữa thực tại xám xịt
Seoul vào mùa đông, nếu không có tuyết, thực sự là một thử thách về mặt thẩm mỹ.
Bầu trời không xanh, lá không vàng, tất cả chỉ là một tông màu nâu xám lạnh lẽo.
Nhưng chính trong cái khắc nghiệt đó, kiến trúc của 5 cung điện lại hiện lên rõ nhét nhất. Không còn lá xanh che khuất, những đường cong của mái ngói, những họa tiết Dancheong xanh đỏ dưới mái hiên như những nét vẽ rực rỡ duy nhất giữa một khung hình tĩnh mịch. Ngũ đại cung bao gồm:
- Gyeongbokgung – Cảnh Phúc Cung (Cung điện chính)
- Changdeokgung – Xương Đức Cung
- Changgyeonggung – Xương Khánh Cung
- Deoksugung. Đức Thọ Cung
- Gyeonghuigung – Khánh Hi Cung
Đa phần du khách khi đi Seoul chỉ ghé Gyeongbokgung cho biết, hoặc có thêm thời gian sẽ đi thêm Changdeokgung. Nhưng với gia đình tôi, đã đi là phải đi cho trọn, đi cho bằng hết. Giống như cách chúng tôi ở 7 ngày ở Campuchia ráng đi cho hết khu Angkor Wat, hay là lang thang ở Myanmar để đi khắp các ngôi đền ở đó.
Và thế là hành trình “marathon cung điện” bắt đầu, với hai người đồng hành đặc biệt ở tuổi U70.

Hai thái cực U70: “Máy ảnh” và “Máy chạy”
Để hiểu tại sao có những cung điện tôi phải đi tới hai lần, phải kể đến tính cách của hai vị phụ huynh nhà mình.
Ba tôi – Người nghệ sĩ đứng yên: Bố có một đặc điểm là nếu đã thấy một góc đẹp, bố có thể đứng đó nửa tiếng đồng hồ. Chỉnh máy, canh sáng, đợi người đi qua, rồi lại đứng ngắm. Với bố, một bức ảnh đẹp quan trọng hơn là thời gian. Thế nên, ở bất kỳ nơi nào, hình ảnh quen thuộc là bố đang giơ máy chụp, còn hai mẹ con tôi đã đi mất hút từ đời nào. Câu hỏi thường trực của tôi khi quay đầu lại là “Ba đâu rồi?”
Mẹ tôi – Chiến thần đi bộ: Ngược lại hoàn toàn, mẹ tôi mang tâm thế “coi cho biết”. Mẹ không cần hiểu quá sâu về lịch sử vị vua nào ở đây, nhưng mẹ phải đặt chân đến tận cùng cái ngõ ngách của cung điện đó. Mẹ đi băng băng, không quản ngại bậc thang hay dốc đá. Với mẹ, đi du lịch là phải di chuyển, phải thấy được cái mới liên tục.
Và tôi, đứng giữa hai người, vừa phải giục “Ba ơi đi thôi!”, vừa phải gọi mẹ “Mẹ ơi chậm lại đợi ba!”. Có những ngày, đồng hồ báo hơn 20,000 bước chân. Tôi mệt lả, nhưng nhìn hai vị phụ huynh vẫn hăng hái, tôi chợt nhận ra: hóa ra niềm vui khám phá chẳng có tuổi tác nào ngăn cản được.
1. Gyeongbokgung (Cảnh Phúc Cung): Khi bầu trời đổi ngôi
Chúng tôi đến Gyeongbokgung hai lần.
Lần đầu là một ngày trời cực kỳ âm u. Cảnh Phúc Cung lúc đó hiện lên đúng như cái tên của nó nhưng mang một màu sắc lịch sử trầm mặc. Những khoảng sân đá rộng mênh mông, không bóng cây, chỉ có những hàng cột đỏ chạy dài hun hút. Mùa đông trơ trọi làm cho cung điện chính, Geunjeongjeon – trông uy nghiêm nhưng mang một màu u sầu. Lầu Gyeonghoeru giữa hồ nước đóng băng lại còn cô độc hơn.
Nhưng lần thứ hai trở lại khi nắng lên, mọi thứ hoàn toàn khác. Nắng mùa đông ở Seoul rất trong, nó làm rực lên những mảng màu xanh lục và đỏ trên mái hiên. Cổng Gwanghamun với những “lính canh hoàng gia” trông sống động hơn.

2. Changdeokgung (Xương Đức Cung): Nàng thơ và những cành cây khô
Changdeokgung là chúng tôi cũng đi hai lần. Ngày đầu đi vào khuôn viên của cung và cả Hậu Viên (Secret Garden). Những ngày âm u thế này, khu vườn bí mật của các vị vua Joseon hiện lên như một bức tranh thủy mặc. Những cành cây khô khẳng khiu vươn lên trời cao, soi bóng xuống mặt ao đóng băng. Mẹ tôi đi không sót một cái đình nào, từ Buyongji đến Juhamnu. Còn ba? Ba tôi vẫn mãi miết săn những góc ảnh lạ và luôn ở đâu đó rất xa ở phía sau.


3. Changgyeonggung (Xương Khánh Cung): Sự kỳ diệu của ánh sáng
Chúng tôi ghé Changgyeonggung lần đầu vào buổi tối để nhìn cung điện vào buổi chiều âm u, rồi đến khi tối lên đen, và cuối cùng là quay lại vào một ngày nắng đẹp.
Mùa đông, trời sập tối rất nhanh. Khi những ánh đèn lồng dọc theo lối đi được thắp lên, Changgyeonggung biến thành một không gian khác. Còn ban ngày, Nhà kính Great Greenhouse (Daejanggyeong) bằng khung thép trắng hiện lên lung linh như một cung điện pha lê dưới ánh nắng. Đây là cung điện đặc biệt khi có sự xuất hiện của kiến trúc phương Tây trong hậu viên cung điện kiểu Hàn. Khác với những cành cây khô khẳng khiu bên ngoài, cây bên trong nhà kính xanh um, nở hoa rực rỡ. Đây cũng là cung điện “nhẹ nhàng” nhất, nơi bố mẹ tôi có thể ngồi nghỉ thật lâu trên những chiếc ghế gỗ dưới tán thông già.

4. Deoksugung (Đức Thọ Cung): Bản giao hưởng xưa – nay
Deoksugung nằm ngay giữa ngã tư City Hall sầm uất. Điểm nhận diện không thể lẫn vào đâu được là tòa nhà Seokjojeon bằng đá trắng kiểu Hy Lạp.
Mẹ tôi đi vòng quanh các cột đá to lớn, thắc mắc tại sao vua Hàn lại xây nhà kiểu này. Còn bố thì thích thú chụp sự giao thoa giữa một bên là nhà đá kiểu Tây, một bên là điện gỗ kiểu Hàn, phía sau lại là các tòa nhà cao tầng hiện đại. Ở đây, những chiếc ghế đá dưới chân tòa nhà Seokjojeon là điểm nghỉ chân lý tưởng. Hai cụ ngồi đó, nhìn dòng người hối hả ngoài kia, thấy mình như đang ở một ốc đảo thời gian.

5. Gyeonghuigung (Khánh Hy Cung): Nốt lặng bình yên
Đây là cung nhỏ nhất và cũng vắng nhất. Sau những ngày “marathon” ở các cung lớn, Gyeonghuigung giống như một điểm nghỉ giải lao. Không có cảnh xếp hàng, không có đám đông. Bố tôi thoải mái chụp mà không lo ai đi ngang qua. Mẹ tôi cũng thư thả đi dạo, không phải vội vàng “coi cho biết” vì diện tích nơi đây khá khiêm tốn.

Những “trạm dừng chân” và đôi chân không mỏi
Điều làm tôi khâm phục nhất trong chuyến đi này chính là sức bền của hai vị phụ huynh. Bạn tưởng tượng xem, U70, thời tiết âm độ, mà ngày nào cũng “băng băng” khắp các cung điện.
Những chiếc ghế gỗ dưới một gốc cây khô ở Gyeongbokgung, là bậc thềm đá ở Changdeokgung, hay bất cứ chỗ nào có thể ngồi lại – đều là những trạm dừng chân. Ai mỏi thì ghé lại ngồi, hết mỏi lại đi tiếp.
Nếu là những người lần đầu đi Hàn Quốc, nếu được tôi vẫn khuyên nên đi vào mùa xuân có hoa đào, mùa thu lá đỏ, và nếu mùa đông thì nên đi khoảng Noel là lúc có tuyết rơi trắng xoá. Thời điểm tôi đi là đầu tháng 2 đến giữa tháng 2, trời quá lạnh không có tuyết, màu sắc không được rực rỡ, nhưng bù lại có cái hồn riêng của sự tĩnh lặng. Nhưng dù sao thì chúng tôi cũng đã hòan thành chuyến đi xuất sắc, với vô vàn những kỷ niệm được lưu lại trong chiếc máy ảnh của bố, hai chiếc điện thoại của tôi và mẹ.
Series kể chuyện về chuyến đi Hàn này còn nhiều nhiều lắm, không biết bao giờ mới kết thúc. Mong bạn kiên nhẫn chờ tôi xả source, viết chuyện kể dần nhé 😀

