
Lần đầu tiên khi chúng tôi đứng trước cổng Gwanghwamun khổng lồ của Gyeongbokgung (Cảnh Phúc Cung) vào một buổi sáng tháng Hai, trời Seoul không có lấy một gợn mây xanh, chỉ một màu xám đục như nước hồ bị khuấy tung, tôi không khỏi tự hỏi: “Tại sao mình lại đưa hai người già U70 đến đây vào cái mùa trơ trụi này?” Trước khi đi tôi đã nghĩ nhiều về việc có nên đi Hàn Quốc vào thời điểm này hay không, với hy vọng vẫn còn 1 chút tuyết để ít nhất thấy dc cảnh tuyết trắng phủ. Thế nhưng thực tế thì không mình nằm mơ rồi. Nhưng được cái thời điểm này du lịch Hàn Quốc là chuẩn bài nếu không muốn chen chúc với các tour du lịch Tết đến các nước như Trung Quốc, Đài Loan, hay các nước Đông Nam Á khác.
Thế nên trong những ngày nắng hiếm hoi còn lại, chúng tôi tranh thủ quay lại để nhìn cung điện này khi vào ngày nắng trong. Vậy nên trong chuyến đi này tôi mới bảo rằng chúng tôi như chạy marathon, cung điện nào cũng check, mà không chỉ check có một lần :)).
Dù thời tiết không hoàn toàn ủng hộ, nhưng nói chung toàn bộ hành trình vẫn mang nhiều niềm vui. Với những người lớn tuổi, được đi đây đi đó, ngắm nhìn những cái lạ dù chỉ là cảnh sắc trơ trụi cũng là điều đáng quý. Trong đầu chuyến đi tôi có nghe ba mẹ nói chuyện về một người bạn của họ đã “lá rụng xuống đất” dù tuổi còn nhỏ hơn bố mẹ tôi. Sau đó họ xuýt xoa, thật may mắn khi mình vẫn còn có sức đi. Thế nên đi đến đâu cũng được, miễn là còn đi được cùng nhau, vậy là vui rồi.
1. Gwanghwamun: Bức tường ngăn cách giữa hai thế giới
Bước qua cổng Gwanghwamun vào một ngày xám xịt, bạn sẽ cảm nhận được sự tách biệt hoàn toàn. Cái nhộn nhịp của phố phường ngoài kia bị chặn lại bởi bức tường thành đá kiên cố. Mùa đông không tuyết ở đây là một bài kiểm tra thị giác: mọi thứ đều phẳng lỳ – từ sân đá, tường thành cho đến bầu trời màu chì.


Thế nhưng khi quay lại vào trời nắng trong, màu sắc của những hoa văn trang trí mái ngói trở nên rực rỡ, làm mùa đông có cảnh sắc hơn nhiều. (Và cả hàng người dài xúng xính trong những chiếc Hanbok cũng nhiều hơn nữa)


Và đặc biệt: “Show” đổi gác xịn nhất Seoul – Nghi thức đổi gác (Sumunjang).

Trong 5 cung, chỉ có Gyeongbokgung là tổ chức lễ này bài bản, chính chuyên và đặc sắc nhất. Đây không chỉ là một màn biểu diễn du lịch mà là sự tái hiện lòng tự tôn của một vương triều.
Cái gì hay và đáng xem?
- Âm nhạc truyền thống (Chwitadae): Đây không phải nhạc phát qua loa đâu. Có hẳn một dàn nhạc binh đi kèm với những nhạc cụ kỳ lạ như kèn Taepyeongso (tiếng rất vang và lảnh lót) và những chiếc trống lớn. Tiếng nhạc này chính là tín hiệu thông báo: “Trật tự, giờ làm việc của các quan bắt đầu!”.
- Màu sắc và phục trang: Giữa cái nền trời chì và sân đá xám, màu áo của quân lính cực kỳ rực rỡ. Quân phục của họ được làm rất tỉ mỉ, từ đôi giày, cái thắt lưng cho đến những cây thương sắc lẹm.
- Quy trình nghiêm ngặt: Bạn hãy để ý lúc họ trao đổi “mật hiệu” và giao nhận chiếc chìa khóa cung điện. Mọi cử chỉ đều dứt khoát, cứng cáp vì đã tập luyện hàng nghìn lần.
Những kinh nghiệm để có trải nghiệm tốt nhất:
- Thời gian là vàng bạc: Lễ này thường diễn ra vào 10:00 sáng và 2:00 chiều (mỗi ngày trừ Thứ Ba cung đóng cửa). Mỗi show kéo dài khoảng 20 phút. Nếu bạn đến muộn, bạn sẽ chỉ thấy… lưng của hàng nghìn du khách khác thôi.
- Vị trí “đắc địa”: Hãy đứng ở phía bên trái hoặc bên phải của cổng Gwanghwamun thay vì đứng chính diện nếu muốn chụp ảnh không bị dính quá nhiều người. Chúng tôi đã tìm ra một góc đứng hơi chếch, lấy được cả dàn lính đang tiến vào và mái ngói cong phía sau.
- Chụp ảnh cùng lính gác: Sau nghi lễ, các binh lính sẽ đứng im như tượng tại cổng. Các anh cao to khổng lồ, chắc phải gấp tôi mình quá :”)
Lưu ý là bạn có thể đứng cạnh chụp ảnh, nhưng tuyệt đối không được chạm vào vũ khí hay trang phục của họ. Họ cực kỳ nghiêm túc với quy định này. - Kiểm tra thời tiết: Vào những ngày mưa to hoặc tuyết rơi quá dày, nghi lễ có thể bị hủy hoặc rút gọn. Nhưng vào một ngày đông xám xịt như này, nghi lễ lại diễn ra một cách thâm trầm và đầy sức mạnh.

2. Geunjeongjeon: “Deadline” và những hàng cột đá

Sau khi qua cổng, chúng tôi tiến vào điện Geunjeongjeon (Cần Chính Điện). Đây là nơi quan trọng nhất, nhưng cũng là nơi lộng gió nhất. Giữa sân chầu, những hàng cột đá ghi phẩm hàm của các quan thời xưa đứng san sát nhau.
Mùa đông làm cho những hàng cột đá này trông giống như những tấm bia mộ của thời gian. Tôi nhìn những viên đá nhấp nhô rồi đùa với mẹ: “Ngày xưa đi làm cực thật mẹ ạ. Đã phải dậy sớm từ canh năm, lại còn phải quỳ trên nền đá lạnh như đá hộc này để chầu vua. Chả có thời nào đi làm công mà sướng hết mẹ ơi!”. Chúng ta ai đi làm cũng vất vả, nhưng ít thời nay không phải quỳ ngoài sân dưới cái lạnh âm độ như các vị quan này là tốt lắm rồi.

Ở đây chúng tôi chia làm hai ngã để thỏa mãn sở thích của mỗi người. Ba thích chụp ảnh kiến trúc thì cứ mặc ba “tác nghiệp”, mẹ và tôi thì tập trung chụp hình cho nhau. Chúng tôi hẹn nhau một giờ cố định để quay lại cổng chính. Đúng là khi gặp lại mới thấy sự khác biệt rõ rệt: Ba chụp hết các mái ngói đình đài, soi đến cả những con thú nhỏ ngồi trên mái nhà. Còn hai mẹ con tôi? Album ảnh đầy rẫy hình… hai mẹ con, dù cảnh phía sau đôi khi chỉ là một bức tường gạch xám xịt chẳng có gì đặc sắc. Nhưng kệ chứ, mình còn sức đi, còn sức chụp là vui rồi.

3. Gyeonghoeru: Lầu gác của những giấc mơ đóng băng

Khi bước sâu vào phía trong, rẽ qua những bức tường gạch đỏ để đến với lầu Gyeonghoeru, không gian được mở rộng hơn. Trước mắt chúng tôi là một mặt hồ rộng lớn, nhưng không phải làn nước xanh dập dềnh như mùa hạ, mà là một lớp băng mỏng màu trắng đục, cứng cỏi và tĩnh lặng đến lạ lùng.
Gyeonghoeru hôm nay không có tiếng nhạc, không có mỹ nữ múa hát, nó chỉ là một cái phông nền tĩnh lặng cho những tấm ảnh du lịch. Có lẽ cái lạnh âm độ không đáng sợ bằng việc chúng ta không có ai để cùng đứng ngắm nhìn vẻ đẹp trầm mặc này.

Bao quanh hồ nước là những hàng liễu già. Vào mùa đông, chúng không còn nét xanh mướt lả lơi thường thấy, mà trơ trọi những cành khô gầy guộc, rủ xuống mặt băng như những sợi dây thừng cũ kỹ bị bỏ quên.
Trong cái ánh sáng bàng bạc của buổi sáng tháng Hai, chỉ cần đưa máy lên, chỉnh tông màu trầm xuống một chút, Gyeonghoeru hiện ra không khác gì một bức tranh thủy mặc đời thực. Nó không rực rỡ, không phô trương, nhưng có cái uy nghiêm của một nơi từng là trung tâm của những đại tiệc hoàng gia, nơi vua chúa tiếp đãi sứ thần phương xa.

Được rồi chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ ở một cung điện, tiếp theo mình còn 4 cung nữa nha 😀 .
Điểm dừng chân tiếp theo: Changdeokgung
