Gửi chút bình yên (và cái lạnh) từ Changdeokgung

Nếu Gyeongbokgung là nơi vua thiết triều với vẻ uy nghiêm, nơi những khoảng sân đá xám rộng thênh thang khiến con người ta thấy mình thật nhỏ bé, thì Changdeokgung mang đến cảm giác tri kỷ và gần gũi với thiên nhiên hơn. Cái lạnh thấm vào từng phiến đá, nhưng cũng chính cái lạnh ấy làm rõ hơn sự cổ kính nơi đây.

Rời khỏi sự đối xứng tuyệt đối và những trục đường thẳng tắp của chính cung, chúng tôi đến Changdeokgung vào một ngày mà nắng bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá khô, nhưng màu trời vẫn xám xịt, một nét u buồn của mùa đông vẫn chưa chịu rời đi.

Kiến trúc “thuận nhân sinh” và dấu ấn UNESCO

Changdeokgung được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới vào năm 1997, một danh hiệu không phải tự nhiên mà có. Trong khi các cung điện khác thường được xây dựng theo khuôn mẫu cứng nhắc, đối xứng chằn chặn để phô trương quyền lực, thì Changdeokgung được phục dựng lại thuận theo thiên nhiên. Người ta không cố gò ép nó vào một trục thẳng. Kiến trúc ở đây nép mình và len lỏi vào địa hình đồi núi của núi Bugaksan, biến cung điện thành một phần của cảnh quan.

Những đường cong của mái cung điện Hàn Quốc luôn có một độ lượn rất thanh thoát, không quá phô trương như kiến trúc Trung Hoa nhưng cũng không quá khiêm nhường với màu sắc bắt mắt.

Về mặt lịch sử, Changdeokgung thực tế mới là nơi các vị vua Joseon ưa thích cư ngụ nhất. Dù Gyeongbokgung là “chính cung”, nhưng Changdeokgung lại là nơi họ dành nhiều thời gian sinh sống và điều hành đất nước hơn (suốt 270 năm).

Phía sau cánh cổng Secret Garden: Nơi thời gian ngừng lại

Linh hồn thực sự của cung điện này chính là Huwon – Secret Garden (Bí Uyển). Đây vốn là nơi nghỉ ngơi, làm thơ và ngắm cảnh của hoàng gia. Để vào đây, bạn phải mua vé riêng và đi theo khung giờ cố định.

Khi cánh cổng gỗ nhỏ dẫn vào khu vườn mở ra, đi men theo những con đường tường đá rồi bước vào một khu vườn rộng lớn, bạn sẽ chỉ còn nghe thấy tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi và tiếng bước chân chậm rãi trên nền đất ẩm.

Ở đây có những ao sen và lầu vọng cảnh cực kỳ nổi tiếng như Buyongji hay Juhamnu. Trong ảnh tư liệu hay những thước phim cổ trang, đây là nơi đẹp đến chấn động lòng người với hoa sen nở rộ và lá vàng rủ bóng. Thế nhưng, hiện thực của tôi là: Những mặt hồ đang đóng băng cứng ngắc 🥶.

Những cây cổ thụ hơn 300 năm tuổi, vốn là niềm tự hào của Bí Uyển, giờ đây chỉ còn là những bộ xương khô khốc, trụi lá, vươn những cành khẳng khiu lên nền trời xám xịt.

Lời khuyên chân thành: Mùa xuân hay mùa thu ở đây chắc chắn là đẹp “vô thực”. Nhưng mùa đông? Trông khu vườn như bị nguyền rủa vậy 🥲. Nếu bạn không phải là người yêu thích vẻ đẹp tiêu điều, xơ xác kiểu phim kinh dị gothic, thì có lẽ nên cân nhắc việc quay lại đây vào một mùa khác.

Dù “cảnh sắc mùa đông” có phần trêu ngươi, nhưng không thể phủ nhận cái không khí đặc quánh lịch sử ở Changdeokgung. Khi đứng trước hồ Buyongji đóng băng, tôi cố hình dung về những buổi yến tiệc của vua chúa ngày xưa. Có lẽ cái lạnh này cũng chính là thứ mà họ đã trải qua, một cái lạnh cô độc giữa những bức tường đá.

Changdeokgung đã xong, nhưng hành trình khám phá những cung điện hoàng gia tại Seoul vẫn chưa dừng lại ở đó.

Bạn có tò mò sự pha trộn giữa kiến trúc truyền thống Hàn Quốc và nét hiện đại Tây Âu sẽ trông như thế nào không? Đó là cung điện Deoksugung – Nơi Đông Tây giao thoa mà chúng ta sẽ đi tiếp theo.

Leave a comment