Du lịch Lào: Từ Phonsavan đến Văng Viêng

Sau hai ngày ngập trong cái lạnh của cao nguyên Xiengkhuang và những câu chuyện huyền bí ở Cánh đồng Chum, tụi mình lại tiếp tục hành trình, lần này hướng về Văng Viêng.
Xe bus đặt từ khách sạn, cứ tưởng đâu sau những cung đường Phonsavan ngoằn ngoèo, lần này sẽ dễ thở hơn. Nhưng không – đoạn từ Phonsavan xuống Văng Viêng dài gần bằng chặng Luang Prabang – Phonsavan (khoảng 230km), và cũng không hề “êm ái”: lúc thì leo dốc dựng đứng, lúc lại ôm cua đổ đèo, cứ thế lắc lư suốt 6 tiếng đồng hồ.

Ngồi mệt rã rời, bảng “Welcome to Vang Vieng” hiện ra trước mắt như một liều thuốc hồi sinh. Hai bên đường là những ngôi nhà mộc mạc xen lẫn thửa ruộng xanh mướt, phía xa là dãy núi đá vôi tầng tầng lớp lớp với những đám mây trắng lượn lờ trên lưng chừng núi. Khung cảnh khiến mình quên mất những cú xóc nảy và nỗi say xe ê ẩm suốt mấy tiếng đồng hồ vừa qua.

Càng tiến gần trung tâm, cảnh vật dần đổi khác: từ thôn quê thanh bình chuyển thành đô thị sôi động. Nhà cao tầng, bảng hiệu tour du lịch, bar pub mọc lên san sát, dòng người qua lại tấp nập, tiếng nhạc xập xình vọng ra từ nhiều quán ven đường.

Nếu Luang Prabang là nơi dành cho người thích trầm lặng, Phonsavan dành cho những ai yêu văn hóa – lịch sử, thì Văng Viêng chính là thiên đường cho hội party animalsoutdoor lovers.

  • Ban ngày: kayaking trên sông Nam Song, tubing (nằm phao trôi sông), zipline, trekking, tắm ở các đầm nước xanh như ngọc.
  • Ban đêm: bar, pub, live music, beer pong, nhảy nhót tưng bừng.

Đặc biệt, mỗi ngày có hai đợt thả khinh khí cầu – bình minh và hoàng hôn – với giá khoảng 80 USD/người, được xem là rẻ nhất khu vực Đông Nam Á nếu bạn muốn trải nghiệm bay trên không trung giữa những dãy núi đá vôi hùng vĩ.

Khởi hành từ Phonsavan gần 10g sáng, tụi mình đến Văng Viêng tầm 2-3g chiều. Về hostel nhận phòng, chỉ mong được đổ vật ra ngủ một giấc, nhưng… đời không như là mơ.
Phòng mình thuê kiểu nhà mái tôn, trần thấp, cửa sổ đón nắng trực diện – không có aircon. Căn phòng nóng như cái lò nướng bánh mì, thở còn thấy khó khăn chứ đừng nói ngủ!
(Kinh nghiệm xương máu: Nếu ở Văng Viêng vào mùa nắng, nhớ kiểm tra kỹ phòng có aircon. Nếu không, thà lang thang ngoài đường đến tối còn hơn.)

Buổi tối, không chịu nổi cái nóng trong phòng, tụi mình rủ nhau ra bờ sông Nam Song tìm gió.
Văng Viêng về đêm khoác lên mình một vẻ khác: mát mẻ, yên ả hơn ban ngày. Ngồi ở quán ven sông, vừa ăn tối, vừa uống beer Lào, vừa ngắm núi non trầm mặc trong ánh trăng – cảm giác bình yên kỳ lạ len lỏi vào lòng.

Trên đường ra bờ sông, hồi đó ốm dữ lun trời

Những ngày lang thang cuối năm ở Văng Viêng

Mình ở Văng Viêng đúng hai ngày, trùng vào dịp cuối năm 2019 – đầu 2020.
Không phải dân quẩy, lại đi cùng ba mẹ, nên tụi mình chọn cách khác để trải nghiệm: lang thang ngắm cảnh, leo núi, xem hoàng hôn.

Ngày cuối cùng của năm, tụi mình leo núi Nam Xay – một trong những điểm viewpoint nổi tiếng nhất ở đây. Đường leo không quá dài nhưng dốc đứng, toàn đất đá, tay chân phải bám víu vào cây cối mà bò lên. Cố gắng một tiếng đồng hồ mướt mồ hôi, lên tới đỉnh sẽ thấy ngay “phần thưởng”: một chiếc motor dựng sẵn, một cột cờ Lào tung bay trên nền trời xanh, và khung cảnh núi non trập trùng dưới chân, đẹp đến nghẹt thở.

(Ghi chú nhỏ: Trên đỉnh có hai khu photo booth: một bên đông người, view “hùng vĩ,” một bên vắng hơn, view “thơ mộng” – chọn cái nào tùy bạn thích.)

Xuống núi, tụi mình lững thững đi bộ qua những cánh đồng cỏ dại nhuộm vàng trong nắng hoàng hôn, rồi vô tình dừng chân ở một cánh đồng không tên. Cả bầu trời chuyển dần sang màu cam đỏ, phản chiếu lên những ngọn núi đá vôi, đẹp đến mức chỉ muốn ngồi đó mãi.

Đêm giao thừa, Văng Viêng tổ chức countdown party hoành tráng ngay bờ sông, pháo hoa nổ đì đùng. Nhưng mình thì… ngủ say như chết từ 9g tối, mặc kệ thế sự.
Có lẽ, ở một tuổi nào đó, chỉ cần một ngày bình yên, một giấc ngủ sâu, cũng đã là cách chào đón năm mới đủ trọn vẹn rồi.


Cảm nhận về Văng Viêng

Đối với mình, Văng Viêng không phải là nơi để tìm kiếm những trải nghiệm bùng nổ hay náo nhiệt (vì thực ra mình cũng không phải team “quẩy”). Nhưng nó là một điểm dừng chân vừa đủ: có sông, có núi, có cánh đồng mênh mông, có bầu trời cao rộng để thở một hơi thật dài.

Nếu bạn có thêm thời gian và sức khoẻ, hãy thử chinh phục những ngọn núi khác như Pha Ngern (nổi tiếng với góc view ngoạn mục nhìn ra toàn thị trấn) hoặc lang thang khắp các bản làng gần đó.
Còn nếu thích outdoor activities, thì Văng Viêng chính xác là thiên đường của bạn.

Điều mình thích nhất ở đây?
Là buổi chiều đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy một dòng sông lững lờ chảy qua những cánh đồng xanh thẳm, với dãy núi đá vôi in bóng xuống mặt nước – đẹp một cách nguyên sơ và không cần tô vẽ.

Leave a comment