Nếu bạn có một ngày rảnh rỗi ở Taipei, thì ngoài Jiufen ra, còn một nơi nữa rất đáng để dành buổi lang thang – làng mèo Houtong. Một ngôi làng nhỏ nép mình bên triền núi, nơi mèo cũng được công nhận là “cư dân” ở đây.


Từ Taipei, mình bắt chuyến tàu tuyến Yilan đến “Houtong Station”. Chuyến tàu lướt khoảng một tiếng qua những mảng xanh rì và vài thị trấn mái xám rải rác dưới chân đồi. Đến nơi, bạn sẽ biết mình không nhầm – khi hình mèo xuất hiện từ biển hiệu, bảng chỉ đường cho đến cả… nắp cống.

Houtong từng là một làng khai thác than. Nhưng sau khi mỏ đóng cửa, người dân dần rời đi. Cho đến khi một nhóm tình nguyện viên quyết định ở lại và chăm sóc những chú mèo bị bỏ rơi. Từ đó, nơi này dần trở thành thiên đường cho những “em bé bốn chân” biết kêu “meo meo”.
Ngôi làng không lớn – vài con dốc nhỏ, những ngôi nhà cũ, tiệm cà phê xinh xinh, và rất nhiều mèo. Chúng ở khắp nơi: trên bậu cửa sổ, dưới gầm bàn, trong những chiếc lồng tre trang trí, hoặc thản nhiên nằm phơi bụng giữa lối đi. Mỗi “boss” là một cá tính: có đứa thích được vuốt ve, có đứa dụi đầu vào chân bạn như thể đã thân nhau từ kiếp trước, cũng có đứa quay đi không thèm liếc một cái – nhưng nhìn chung bọn chúng không hề nhát người.

Nếu bạn là người yêu mèo, có thể ở đây cả ngày mà chẳng chán. Chỉ cần một chiếc máy ảnh, đôi giày thoải mái và đủ kiên nhẫn chờ mấy “quàng thượng” cho chụp hình là đã có cả album xịn đem về. Còn với những ai chỉ ghé ngang, 2–3 tiếng dạo làng, uống cà phê ngắm mèo cũng là một khoảng nghỉ nho nhỏ.

Houtong không phải là điểm đến hoành tráng hay náo nhiệt. Chỉ là một ngôi làng nhỏ, nơi bạn có thể nghe tiếng mèo kêu thay vì còi xe và hít hà không khí thanh bình ở đây.




